Trúc Ảnh Viên
  • Thể Loại
    • Cổ đại
    • Hiện đại
    • Thanh Xuân
    • Xuyên Không
    • Xuyên Sách
    • Hài Hước
    • Hệ Thống
    • Hắc Hóa
    • Huyền Huyễn
    • HE
    • Trọng Sinh
    • Ngược Tâm
    • Nữ Cường
    • Sủng Thê
    • Linh Dị
    • 1v1
    • LGBT+
    • Gương Vỡ Lại Lành
    • Oan Gia Hoan Hỉ
    • OE
    • Sci-fi
    • Song Khiết
    • SE
    • Dị Giới
    • Trinh Thám
    • Ngược Thân
  • BXH
  • Nhạc Truyện
  • Nạp Xu
  • Mới
Search...
Sign in Sign up
Trúc Ảnh Viên
Đăng Nhập Đăng Ký
  • Thể Loại
    • Cổ đại
    • Hiện đại
    • Thanh Xuân
    • Xuyên Không
    • Xuyên Sách
    • Hài Hước
    • Hệ Thống
    • Hắc Hóa
    • Huyền Huyễn
    • HE
    • Trọng Sinh
    • Ngược Tâm
    • Nữ Cường
    • Sủng Thê
    • Linh Dị
    • 1v1
    • LGBT+
    • Gương Vỡ Lại Lành
    • Oan Gia Hoan Hỉ
    • OE
    • Sci-fi
    • Song Khiết
    • SE
    • Dị Giới
    • Trinh Thám
    • Ngược Thân
  • BXH
  • Nhạc Truyện
  • Nạp Xu
  • Mới
  1. Home
  2. Cổ đại
Thể Loại
  • 1v1 (11)
  • Cổ đại (30)
  • Cung Đấu (7)
  • Dị Giới (0)
  • Đô Thị (7)
  • Đoản Văn (16)
  • Dưỡng Thành (1)
  • Gương Vỡ Lại Lành (0)
  • Hắc Hóa (1)
  • Hài Hước (4)
  • HE (16)
  • Hệ Thống (5)
  • Hiện đại (29)
  • Huyền Huyễn (8)
  • LGBT+ (0)
  • Linh Dị (1)
  • Manhwa (0)
  • Ngọt (12)
  • Ngược Tâm (1)
  • Ngược Thân (0)
  • Nữ Cường (4)
  • Oan Gia Hoan Hỉ (0)
  • OE (0)
  • Sci-fi (0)
  • SE (0)
  • Song Khiết (0)
  • Sủng Thê (2)
  • Thanh Mai (1)
  • Thanh Xuân (2)
  • Tình Cảm (3)
  • Trinh Thám (0)
  • Trọng Sinh (8)
  • Xuyên Không (13)
  • Xuyên Sách (3)

Cổ đại

30 results
Sắp xếp theo
  • A-Z
Áo Gấm Bên Ngọn Đèn Tàn

Áo Gấm Bên Ngọn Đèn Tàn

Cổ đại Đoản Văn
5

Nàng từng nhớ rõ, điều hối hận nhất trong đời mình là vào năm mười tuổi, trốn ra khỏi cung chơi, nhặt được một thiếu niên bên dưới cầu, gần như đã chết cóng.

Thiếu niên đó tên là Dư Tẫn. Nàng mang hắn về cung, chữa thương cho hắn, ban cho hắn quần áo lụa là và thức ăn mỹ vị.

Ai ngờ rằng, sau mười năm, trời đất đổi thay, triều đình thay ngôi đổi chủ.

Kẻ từng theo nàng vào cung làm thái giám nhỏ, nay đã trở thành quyền lực nghiêng trời, người người xưng là “Cửu Thiên Tuế.”

Nàng, Trưởng công chúa An Quốc với áo gấm sang trọng, lại trở thành một tù nhân dưới quyền hắn.

Ba năm nay, nàng bị Dư Tẫn giam trong mật thất, bị hắn tra tấn đến mức gần như đánh mất ý chí.

Mỗi khi nàng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, toàn thân lại run rẩy dữ dội.

Lúc này, tiếng bước chân của ác quỷ lại vang lên. Dư Tẫn mở cửa mật thất, thân hình uy nghi từng bước từng bước tiến về phía nàng.

Dư Tẫn có dung mạo tuyệt đẹp, là nam nhân tuấn tú nhất trong triều.

Trước đây, khi hắn chưa lộ rõ bản chất thật, nàng từng mơ tưởng rằng, nếu có thể, sẽ tìm một phu quân có dung mạo như hắn.

Nghĩ lại, thật đáng buồn cười.

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần – Trúc Ảnh Viên

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần

Cổ đại Trọng Sinh
5

Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Quyền Thần [Xuyên không – Trùng sinh]

(Hoàn chính văn + phiên ngoại)

Kiếp trước, Ôn Ninh bị giam giữ bên cạnh Bùi Hữu, trở thành chim trong lồng, chim sẻ trong tay hắn.

Ngày nào nàng cũng hoặc đang lập kế hoạch trốn chạy, hoặc đang trên đường chạy trốn.

Cuối cùng, bị hắn bẻ gãy đôi cánh, ôm nỗi u sầu mà chết.

Sống lại một đời, Ôn Ninh quyết định che giấu thân phận, kìm nén tính tình.

Chua ngoa cay nghiệt, thiển cận nông nổi, ngốc nghếch không tự biết…

Quan trọng nhất là vẫn yêu hắn tha thiết, say mê không lối thoát.

Tóm lại, hắn ghét thế nào, nàng sẽ làm y như vậy.

Quả nhiên, kiếp này Bùi Hữu vô cùng chán ghét nàng, tránh còn không kịp,

thấy nàng là chỉ muốn rửa mắt cho sạch.

Ôn Ninh cảm thấy thân tâm thư thái, cuối cùng cũng có thể an tâm chọn một người để lấy làm chồng.

Ngày tin Ôn Ninh đính hôn lan truyền khắp thành, nàng bất ngờ chạm mặt Bùi Hữu.

Ôn Ninh quyết định hoàn thành vai diễn cuối cùng, cống hiến màn hạ màn thật xuất sắc —

ôm chặt đùi Bùi Hữu, nước mắt rưng rưng nghẹn ngào nói:

“Hu hu, đại nhân, tiểu nữ không muốn gả…

Đại nhân, tấm chân tình của tiểu nữ với ngài trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi sáng…

Hu hu hu… đại nhân, cả đời này tiểu nữ si tình không đổi, không gả ai khác ngoài ngài!”

Trong kịch bản nàng viết, lúc này Bùi Hữu đáng ra phải vô tình nhấc chân bỏ đi,

quay lưng tuyệt tình, đến một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho nàng.

Không ngờ hắn vẫn đứng yên tại chỗ.

Ngay khi nàng sắp diễn không nổi nữa, hắn chậm rãi cúi xuống,

đầu ngón tay ấm áp lau giọt lệ chưa rơi khỏi khóe mắt nàng.

Ánh mắt và giọng nói đều mang theo sự mê hoặc khác hẳn vẻ lạnh nhạt ngày trước:

“Nếu đã như vậy… vậy thì lấy ta, được chứ?”

Ôn Ninh: “……………………???”

Ôn Ninh ngây ngẩn cả người, như bị sét đánh giữa trời quang.

— Trọng sinh trở lại, nàng vốn định tránh hắn như tránh thú dữ. Nhưng ai ngờ, kẻ từng giam cầm nàng lại bắt đầu truy cầu nàng bằng cả trái tim.

— Trò chơi “mèo vờn chuột” giờ đây, ai mới là kẻ chủ động? Ai mới là người động tình trước?

Thể loại: Giả tưởng cổ đại · Trùng sinh · Cặp đôi oan gia · Tiền duyên hậu kiếp · Theo đuổi vợ · Chính kịch

Be Canh Nang

Bẻ Cánh Nàng

Cổ đại HE
0

Năm thứ ba sau khi thành thân, Diệp Cẩn cùng một nam nhân trọng thương lập nên một cuộc giao dịch. Hắn cho nàng một chiếc lá vàng, còn nàng che giấu hắn trong phòng mình.

Nàng chỉ cần một khoản tiền, giúp nàng thoát khỏi vũng lầy mà thôi.

Nhưng Diệp Cẩn chưa từng nghĩ đến, nàng lại dẫn sói vào nhà.

Sát phu đoạt thê, bức bách uy hiếp, thủ đoạn tàn nhẫn.

Những chuyện ác trên đời, Cố Duân đều đã làm hết.

Thế mà hắn vẫn dám vươn tay ra, muốn đưa nàng theo cùng về nhà.

“Nằm mơ giữa ban ngày.” Diệp Cẩn lạnh lùng cười.

“Đáng tiếc thay, dù là mộng, nàng cũng chỉ có thể gối đầu lên lòng bàn tay ta.” Màn sa ấm áp, nam nhân kề sát bên tai nàng khẽ thì thầm. “Nàng không thể trốn thoát.”

Tag nội dung: Công hầu quý tộc, ngược luyến tình thâm, chiến loạn tranh đấu, xuyên không.

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Diệp Cẩn ┃ Nhân vật phụ: Cố Quân ┃ Khác: Cưỡng đoạt, nam chính điên cuồng.

Tóm tắt: Cố chấp chiếm đoạt.

Chủ đề: Chúng ta sinh ra vốn dĩ tự do.

Bước Vào Cao Môn

Bước Vào Cao Môn

1v1 Cổ đại
0

Lục Lân, công tử phủ Thượng Thư, dung mạo tuấn tú, phong thái xuất chúng. Lẽ ra chàng nên có một mối nhân duyên mỹ mãn, nhưng vào năm vừa đội mũ trưởng thành, một cô nương từ chốn thôn quê bất ngờ mang tín vật tìm đến. Lúc ấy, tổ phụ nhà họ Lục mới sực nhớ rằng, năm xưa từng định sẵn hôn ước cho cháu trai.

Nghe lời tổ phụ, Lục Lân cưới cô nương ấy.

Chàng tự nhiên không thích nàng, thậm chí là chán ghét. Ba năm làm phu thê, giữa hai người không hề có chút tình cảm nào.

Chàng luôn nghĩ rằng, nàng dùng trăm phương nghìn kế để được hưởng vinh hoa phú quý như hôm nay, chắc chắn sẽ không buông tay. Nhưng chẳng ngờ, khi chàng nói muốn nạp con gái của tiên sinh làm bình thê, nàng lại đáp: “Chúng ta hòa ly.”

Lời nói đó khiến chàng bất ngờ, nhưng cũng như trút được gánh nặng. Chàng đồng ý. Sau khi nàng nhận thư hòa ly, nàng liền rời đi, từ đó không còn xuất hiện trước mặt chàng nữa.

Bốn năm sau, con đường làm quan của Lục Lân gặp trắc trở, chàng bị giáng chức từ kinh thành về làm huyện lệnh ở An Lục.

Tại nơi ấy, chàng gặp một nữ đại phu được dân gian kính gọi là “Tiểu Tiên Y” – Sư Uyển. Chỉ đến lúc này, chàng mới nhớ ra, nàng chính là người đã từng làm thê tử của mình trong ba năm. Chàng cũng chợt nhớ rằng quê hương của nàng chính là An Lục.

Nhưng nàng giờ đây khác xa hình ảnh một cô nương nông thôn hời hợt, nông cạn, tâm cơ của ký ức năm nào. Nàng mỹ lệ, thông tuệ, thiện lương, và nụ cười luôn thường trực trên môi nàng tựa như cơn gió xuân, làm rung động trái tim chàng.

Chàng chợt nhận ra nơi trấn nhỏ này cũng chẳng tệ, và nảy sinh ý định đưa nàng trở về kinh thành.

Suy nghĩ thật lâu, chàng nói rõ lòng mình với nàng.

Nàng chỉ mỉm cười dịu dàng, vừa phơi những thảo dược bên cạnh, vừa khẽ nói: “Lục đại nhân cao môn quý tộc, chúng ta vốn thân phận cách biệt, không xứng hợp.”

Bảy năm trước, Sư Uyển từng không tự lượng sức, ôm mộng viển vông mà yêu một người. Hắn là công tử nhà danh gia vọng tộc, còn nàng chỉ là một thôn nữ nơi sơn dã. Biết rõ hai người là mây trời và bùn đất, nhưng nàng vẫn mang tâm lý may mắn mà gả cho hắn – người mà nàng không thể với tới.

Năm đó, nàng còn trẻ, cứ ngỡ rằng tình yêu chân thành sẽ đổi lấy hồi đáp. Cho đến khi bị thực tại tàn nhẫn đánh gục, nàng mới nhận ra sự nông nổi của mình. Giấc mộng của nàng chẳng phải giấc mộng, mà chỉ là một trò cười.

[Truyện theo motif truy thê hối hận, 1v1, kết thúc HE]

Tag nội dung: Tái hợp sau chia ly, cao lăng chi hoa, truy ái hối lỗi. Nhân vật chính: Sư Uyển, Lục Lân┃ Vai phụ: Mong được yêu thích┃ Khác: Tóm gọn trong một câu: Ta đã không còn yêu ngươi nữa. Thông điệp: Nếu ngươi nở rộ, gió xuân sẽ tự tìm đến.

Đánh giá tác phẩm: Sư Uyển từng yêu Lục Lân một cách thấp hèn, vì hắn mà chấp nhận cưới cao. Trải qua những tổn thương, nàng lựa chọn hòa ly với hắn. Bốn năm sau, khi làm quan, Lục Lân đến quê nhà của Sư Uyển. Lúc này, nàng đã là một danh y, còn hắn lại vì nàng mà động tâm. Hắn bày tỏ lòng mình, mong tái hợp, nhưng không ngờ nàng chỉ mỉm cười từ chối. Hắn không hề biết rằng, nàng từng tuyệt vọng yêu hắn.

Truyện có lối miêu tả tình cảm tinh tế, nhân vật sống động, khắc họa một câu chuyện mất đi mới biết quý trọng.

Chiến Lược Thất Bại Hệ Thống Đã Xóa Ký Ức Của Tôi

Chiến Lược Thất Bại Hệ Thống Đã Xóa Ký Ức Của Tôi

Cổ đại Hệ Thống
5

Như mong muốn của Tiêu Cảnh, tôi không còn quẩn quanh bên anh ta nữa.

Càng không ngăn cản anh ta bên cạnh ánh trăng sáng trong lòng mình.

Ban đầu đáng lẽ mọi chuyện nên đều vui vẻ.

Nhưng Tiêu Cảnh dường như đã phát điên, nhất định ép buộc tôi phải nhớ lại quá khứ.

Thế nhưng nếu quá khứ thật sự tốt đẹp, làm sao tôi có thể quên được chứ?

—

Tôi mất trí nhớ, tỉnh dậy trong lãnh cung.

Một tiểu cung nữ mang cơm đến, khuyên nhủ: “Nương nương, người hãy ăn một chút đi ạ. Dù có giận bệ hạ, cũng không thể để mình tổn thương như vậy…”

“Tốt, có lý.”

Tôi ngắt lời nàng, bước đến bàn: “Có mấy món? Có rượu không?”

Tiểu cung nữ sững sờ.

Tôi đói đến mức không chịu nổi nữa, liền mở nắp hộp cơm ra.

Bên trong chỉ có một bát canh nguội lạnh.

Xem ra, tôi chẳng được lòng ai, sống cảnh bần hàn đến mức này.

Tôi vừa định cầm đũa, tiểu cung nữ rưng rưng nước mắt ngăn lại:

Gả Cho Biểu Ca

Gả Cho Biểu Ca

Cổ đại Tình Cảm
4.5

Gả Cho Biểu Ca

Tác giả: Tô Mạc Mạc

Thể loại: Cổ trang, lãng mạn

Trình Cẩn Tri bị cô ruột cưỡng ép gả cho con kế của bà. Người ấy chính là cháu đích tôn của Ích Dương hầu phủ, xuất thân hiển quý, trước nay nàng vẫn gọi một tiếng biểu ca.

Biểu ca đem lòng yêu một cô gái nghèo, vì nàng ta mà chẳng ngại đối nghịch với cả gia đình, muốn hủy bỏ hôn ước.

Dĩ nhiên là không thể. Chỉ cần hắn còn mang họ Tần, thì mối hôn sự này vĩnh viễn không thể lui.

Cuối cùng, biểu ca vẫn bị buộc phải cưới nàng, bất đắc dĩ nuôi người con gái xuất thân hàn vi kia ở bên ngoài.

Trình Cẩn Tri gánh vác kỳ vọng của cha mẹ và cô ruột, chỉ có thể giả vờ như chẳng hay biết gì, an tâm bước vào cửa Tần gia, làm một người vợ hiền.

Đợi đến khi nàng mang thai, nàng sẽ chủ động thay biểu ca nghênh đón cô gái nghèo ấy vào cửa.

Tần Gián xuất thân tôn quý, thông tuệ hơn người, tuổi còn trẻ đã được bổ nhiệm làm thư đồng cho Đông Cung. Ai cũng biết hắn là cánh tay đắc lực mà Hoàng đế tuyển chọn cho Thái tử, tiền đồ vô lượng.

Nửa đời thuận buồm xuôi gió, chỉ có duy nhất một việc là nỗi đau khôn nguôi của hắn – đó chính là cuộc hôn nhân do kế mẫu làm chủ. Hắn không thích, cũng từng phản kháng, nhưng rốt cuộc thất bại.

Đến tuổi thành thân, hắn vẫn phải cưới vị biểu muội nổi danh là “nữ tử khuôn mẫu”. Ngoài mặt kính cẩn như tân, nhưng trong lòng hắn dần cảm thấy nàng cũng không tệ.

Về sau, tình cờ hắn thấy được những tập sổ tay của nàng, trong đó ghi chép rất nhiều tâm sự thầm kín của nữ nhi khuê phòng. Hết thảy đều gửi cho “Minh Nguyệt Quân”. Nét chữ tung bay, linh động tuyệt đẹp, nội dung uyên bác lại hồn nhiên thú vị, khiến hắn ưa thích khôn xiết, âm thầm chép lại giữ bên mình.

Hắn bắt đầu mong muốn cùng nàng sinh con dưỡng cái, nắm tay đến trăm năm.

Cho đến một ngày, hắn vô tình có được một chồng thư bị đánh cắp, cất trong chiếc hộp sơn son tinh xảo. Bên trong là tất cả những bức thư mà thê tử hắn viết cho “Minh Nguyệt Quân” từ năm mười lăm đến mười tám tuổi.

Thì ra, “Minh Nguyệt Quân” là một người có thật.

Nhưng khi “Minh Nguyệt Quân” thật sự vào kinh, hắn rốt cuộc không kìm nén nổi, liền cùng nàng cãi nhau một trận kịch liệt, đem toàn bộ sự thật phơi bày.

Nàng vẫn giữ vẻ bình thản, chẳng muốn giải thích nửa lời, chỉ thản nhiên nói:
“Biểu ca đã để tâm đến vậy, vậy thì chúng ta hòa ly đi.”

Ánh mắt Tần Gián như nứt vỡ, nghiến răng gằn từng tiếng:
“Biểu muội quá ngây thơ rồi. Chỉ cần nàng còn mang họ Trình, thì có chết cũng phải chết ở Tần gia!”

Góc nhìn đầu truyện: nữ chính

Cặp đôi chính: Trình Cẩn Tri × Tần Gián

Đặc điểm: Song C, 1v1 HE

Nội dung tags: Cung đình hầu tước · Đóa hoa cao ngạo · Cưới trước yêu sau · Theo đuổi kiểu “hỏa táng tràng”

Một câu tóm lược: “Vậy ra, chàng chưa từng yêu thiếp sao?”

Lập ý: Nỗ lực sống hết mình, ắt sẽ nhận được kết quả tốt đẹp.

Giam nàng trong trướng 2 copy

Giam Nàng Trong Lòng

Cổ đại Xuyên Không
0

Trung Nguyên suy thoái, quần hùng cùng khởi. Hà Đông tiết độ sứ Tống Hành công phá Tấn Châu, đại thắng trở về. Trong màn mưa, Tống Hành nhìn thấy một thanh y nữ lang, lục tấn chu nhan *, khí chất như lan.

* lục tấn chu nhan: thành ngữ Trung Quốc, miêu tả vẻ ngoài trẻ trung và xinh đẹp, đồng thời cũng ám chỉ một thiếu nữ.

Sau đó, trong yến tiệc, Tống Hành biết được nàng là muội muội ân nhân cứu mạng của bào đệ hắn, mắt phượng liền có thêm một tia đánh giá cùng tìm tòi.

Đầu mùa hè, Tống Hành thị sát U Châu về phủ, ý định nạp nàng làm thiếp, lại nghe được tin nàng đã rời phủ.

Bên trong phủ, Tống Hành bước từng bước một về phía nàng, từ trên cao cúi đầu nhìn gương mặt phù dung dần mất đi huyết sắc, môi mỏng khẽ mở: “Khá khen cho tiểu nương tử không bị dao động bởi quyền thế, đáng tiếc xưa nay mỗ không biết cách thương hương tiếc ngọc, chỉ giỏi mỗi chuyện bẻ cánh hùng ưng.”

*

Thi Yến Vi xuyên qua, trở thành khách quý ở Tống phủ.

Nàng không muốn ăn nhờ ở đậu, lại bị trói buộc bởi loạn thế nên chỉ đành sống tạm ở Tống phủ, chờ thời cuộc ổn định sẽ đến Cẩm Quan thành Tây Nam sống những ngày tháng tiêu dao.

Cho đến đêm trước ngày Tống Hành rời phủ đi U Châu, Thi Yến Vi cảm nhận được ánh mắt của hắn chẳng khác gì thợ săn trong góc tối, lẳng lặng nhìn chằm chặp vào con mồi…

Vài tháng sau, thợ săn ngứa ngáy khó nhịn đến mức xé toạc lớp ngụy trang, dùng cường quyền áp bách, giam cầm nàng dưới vây cánh; từ đó đến nhiều năm về sau, Thi Yến Vi dành cả đời kháng cự, chỉ để thoát ra khỏi lòng bàn tay hắn.

*

Năm thứ mười lăm Tống Hành theo cha xuất chinh, hùng cứ Hà Đông Lư Long trong vài năm, trở thành bá chủ một phương thời loạn thế; chỉ mỗi mình nàng, bất lực khó nhịn, dù hắn dùng mọi thủ đoạn cũng không thể khiến nàng khuất phục cúi đầu.

Gỡ mìn

1. Nam chủ ở giai đoạn đầu bình thường, nhưng giai đoạn giữa và về sau lại trở nên điên loạn.

2. Nam chủ sạch, tuân thủ “nam đức”.

3. Bối cảnh hư cấu cuối thời Đường, ngôn từ phỏng theo Minh – Thanh.

4. Đậm nét cường thủ hào đoạt, không phải truy thê hỏa táng tràng. Nếu không phải là fan của thể loại này xin hãy thận trọng trước khi nhảy hố.

5. Tam quan cẩu nam chủ không phải tam quan của tác giả, mọi người tùy tiện mắng chửi hắn, đừng tấn công tác giả là được.

Tag: Xuyên qua thời không chính kịch

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thi Yến Vi (Dương Sở Âm) ┃ vai phụ: Tống Hành ┃ khác:

Một câu tóm tắt: Nàng luôn nghĩ cách thoát khỏi vây cánh hắn (mỹ nhân & kiêu hùng)

Lập ý: Chúng sinh ở đời đều tự do bình đẳng.

Hương Đỗ Nhược Vẫn Như Xưa

Hương Đỗ Nhược Vẫn Như Xưa

Cổ đại Huyền Huyễn
5

Thái tử đăng cơ, lập tân Thái tử trắc phi Văn Lực.

Nguyên nhân rất đơn giản, vì mệnh thư nói rằng người có thể dùng bản lĩnh mà không phải vương lực sẽ bị trăm mũi tên xuyên tim mà chết.

Ngày thánh chỉ ban ra, chị của nàng – người được gọi là Thái tử phi Thẩm Học Vân, cười mỉm tiến vào trong cung, thái độ vẫn không thay đổi.

“Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng lực nương nương.”

Rồi nàng ta ghé sát lại, đôi môi đỏ tươi cong lên độc ác: “Thẩm Nhược Nhược, hãy quý trọng hai ngày này đi, đừng để tâm quá đến những gì không nên.

Nếu khiến gia tộc không vui, dù gì họ chết, ta cũng chẳng đặt cho họ thụy hiệu gì đâu.”

Nàng lùi lại một bước, trầm giọng nói: “Đừng để chị chết trước mặt người trong cung.”

— Hương Đỗ Nhược Vẫn Như Xưa —

Lan Huong Duyen full

Hot Lan Hương Duyên

Cổ đại HE
5

Lan Hương Duyên
Nàng là cháu gái của Thủ phụ, gia tộc vướng vào cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử nên bị liên lụy, cùng phu quân mới cưới chết trên đường bị lưu đày.

Nàng mang theo ký ức chuyển sinh, trở thành một a hoàn nhà họ Lâm – một thế gia vọng tộc vùng Giang Nam, tên là Trần Hương Lan.

Kiếp này, Hương Lan gặp bốn đóa đào hoa: một đóa không thể nhận, một đóa nàng không muốn, một đóa còn chưa kịp nở đã tàn… còn một đóa cuối cùng… haizz, thật khiến người ta phải lo lắng…

Đây là câu chuyện về một tiểu a hoàn muốn thoát khỏi cửa lớn nhà giàu nhưng lại chẳng thể nào thành công.

 

Lời NGuyền Quỷ Xa

Lời Nguyền Quỷ Xa

Cổ đại Huyền Huyễn
4

Ngày đầu tiên nhập cung, Hoàng đế đã thẳng thắn thú nhận với nàng về căn bệnh bí mật của mình và yêu cầu nàng giữ kín.

Chưa đầy nửa tháng, nàng được thái y chẩn đoán đã mang thai ba tháng.

Hoàng đế tức giận, nghi ngờ hỏi đứa con trong bụng nàng là của ai.

Nàng khẳng định rằng đứa bé chắc chắn là con của Hoàng đế.

Quốc sư phán rằng nàng, Sử Quý phi, đang mang trong mình một quái thai. Nếu không tiêu diệt quái thai này, vận mệnh của đất nước Mặc quốc sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Trong số các phi tần trong cung, nàng bị ban chết, bị hành hình bằng cách thiêu sống từ từ.

Nhưng nàng biết rằng đứa bé trong bụng mình không phải là quái thai…

mắc nợ trăm triệu văn võ bá quan cầu ta đừng chết

Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Xin Ta Đừng Chết

Cổ đại Xuyên Không
5

Nợ một đồng, chủ nợ là đại gia; nợ một triệu, ngươi chính là đại gia. Thế tử nợ hàng tỷ, nàng đi đến đâu cũng là đại gia.

Dung Chiêu xuyên không thành thế tử của An Khánh Vương. Khi An Khánh Vương chỉ có một người con trai duy nhất, ngài lập tức xin phong thế tử, bệnh tình cũng thuyên giảm đáng kể. Nhưng ngay sau đó, ngài phát hiện ra:

Hỏng rồi, “độc tử” hóa ra là một tiểu cô nương! Để An Khánh Vương ra đi thanh thản, lão phu nhân cùng vương phi cố ý giấu diếm sự thật này.

An Khánh Vương nào dám chết nữa!!

Nếu việc này bị Hoàng đế phát hiện, tội khi quân sẽ khiến cả gia tộc bị xử trảm!

Thế là An Khánh Vương cắn răng giữ kín bí mật, sợ rằng một chút tin tức rò rỉ sẽ dẫn đến đại họa.

Bên ngoài chỉ biết thế tử An Khánh Vương yếu ớt, chưa bao giờ lộ diện trước công chúng. Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã mười bảy năm, gần đây An Khánh Vương lại lâm bệnh nguy kịch, khiến cả Vương phủ lo lắng bất an.

Lúc này, Dung Chiêu, nữ thương nhân giàu nhất, bất ngờ xuyên không đến đây. Sau khi xem lại ký ức của mình, nàng bình tĩnh nghĩ:

Chuyện này dễ thôi, thời cổ đại không thể bảo toàn mạng sống với tư cách là đại phú, thì hãy trở thành “đại phụ” (người mắc nợ khổng lồ).

Ngươi có thấy không, kẻ kết nghĩa huynh đệ với giám đốc ngân hàng, ngoài kẻ gửi tiền cả tỷ thì chính là kẻ nợ năm mươi triệu!

Thế là thế tử An Khánh Vương bắt đầu lộ diện, nàng vừa giỏi kiếm tiền, vừa giỏi vay nợ! Càng có tiền và quyền thế, gia đình càng nhiều tờ nợ mang tên thế tử An Khánh Vương. Cuối năm, các gia chủ không còn nhận được lợi nhuận, mà là những tờ nợ của thế tử An Khánh Vương.

Đã mở đường vay nợ, thế thì không thể dừng lại nữa.

Một năm sau.

Thế tử An Khánh Vương ngang nhiên mặc nữ trang bước vào triều, văn võ bá quan trong triều đều coi như không nhìn thấy.

Cả Hoàng đế ngồi trên ngai vàng cũng vậy.

Còn cách nào khác, một nửa kho bạc của Hoàng đế đã được đổi thành nợ của thế tử.

Giết nàng ư?

Ai sẽ là kẻ gánh món nợ hàng tỷ lượng này chứ?!

Về phần An Khánh Vương “nguy kịch”, ngài giờ đã nhảy nhót trở lại, gần đây thái y còn nói rằng An Khánh Vương có thể sống đến chín mươi mà chẳng hề có vấn đề gì.

An Khánh Vương: “Nhìn vào món nợ hàng tỷ kia, ta dám chết sao?!”

—————

Nhãn nội dung: Xuyên không, Nữ cải nam trang, Sảng văn, Trưởng thành

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Dung Chiêu ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác:

Tóm tắt trong một câu: Người nợ chính là đại gia.

Ý tưởng chính: Nhìn thấu vạn sự, sống hòa bình và yêu thương.

Giới thiệu nổi bật:

Nữ thương nhân giàu nhất xuyên không về cổ đại, trở thành thế tử An Khánh Vương trong thân phận nữ cải nam trang. Để bảo toàn tính mạng, Dung Chiêu kéo theo cả triều văn võ và Hoàng đế làm ăn, nợ “khoản vay khổng lồ”, khiến ai ai cũng sợ cô chết. Nhờ vậy, cô được mặc nữ trang, khôi phục thân phận nữ thế tử. Trong quá trình kinh doanh, cô nâng cao mức sống của người dân, cải thiện nền kinh tế cả triều đại, và nâng cao địa vị của phụ nữ thời cổ đại.

Toàn văn nhẹ nhàng, hài hước, mở ra nhiều tình huống bất ngờ, ngôn ngữ dí dỏm, cốt truyện vừa gay cấn vừa truyền tải năng lượng tích cực. Nữ chính dành cả đời cống hiến cho quốc gia và nhân dân, giữ vững hòa bình và nâng cao chất lượng sống của người dân, để lại dấu ấn trong lịch sử.

Minh Mục Thảo

Minh Mục Thảo

Cổ đại Huyền Huyễn
5
Ngày hoàng đế sắc phong làm hoàng hậu, nàng đã dùng một chiếc trâm cắm sâu vào đôi mắt sáng ngời của hắn, khiến chúng mù lòa.

Trước khi chết, nàng mới nhận ra mình đã nhầm kẻ thù.

Sau khi nàng qua đời, ba hồn bảy vía của nàng hóa thành một cây cỏ thần kỳ – Minh Mục Thảo.

Chỉ cần hoàng đế ăn hết cây cỏ này, đôi mắt hắn sẽ phục hồi ánh sáng.

Khi hoàng đế nhìn thấy ánh sáng trở lại, hắn bắt đầu lùng sục khắp thiên hạ để tìm nàng.

Thái giám cúi đầu bẩm báo:
"Thưa bệ hạ, nương nương chính là cây thảo mộc mà người đã ăn."

Hoàng đế lập tức đỏ bừng hốc mắt, tự tay móc đôi mắt của mình ra.

Máu tươi chảy đầm đìa, nhưng hắn dường như không cảm nhận được đau đớn.

Hắn gào lên giữa bầu trời u ám:
"Minh Vi, hãy quay về với trẫm!"
Mộng đoạn Đông Cung

Mộng Đoạn Đông Cung

Cổ đại Cung Đấu
0

Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người đều biết, ta nhất định sẽ trở thành Chiêu Vương phi.

Chính ta cũng từng nghĩ như vậy.

Cho đến năm ta tròn mười sáu tuổi, vào ngày cập kê, chàng rạng rỡ tựa gió xuân, bảo với ta:

“Ngày mai ta sẽ thỉnh cầu phụ hoàng, đón nàng làm thê tử.”

Khi ấy, ta còn ở trong khuê phòng, không hề hay biết rằng, dưới vầng sáng sủng ái của tam hoàng tử, đã là cuồng phong bão tố.

Ta càng không biết, kinh thành này đã là mây đen kéo đến, báo hiệu một trận phong ba sắp ập tới.

Ta không biết gì cả.

Vì vậy, ngày ấy, chàng ngồi cao trên lưng ngựa, tháo xuống chiếc trâm ngọc của ta, rồi rời đi không chút lưu luyến, ta cũng không nghĩ gì nhiều.

Chàng nói:

“Chiếc trâm này coi như tín vật định tình của chúng ta. Nàng cứ chờ đi, ta sẽ về bẩm báo với mẫu phi ngay!”

Thế nhưng ngay sau đó, chỉ trong một đêm, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều copy

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều

Cổ đại Hài Hước
0

1. Yến Khuynh cảm thấy đời mình thật quá xui xẻo. Nàng bị gả cho một thế tử bệnh tật để xung hỷ. Nhìn phu quân ốm yếu, tính khí âm trầm quái gở, nàng vừa thương hại vừa nhẫn nhịn, cố gắng hết sức để đóng vai một hiền thê dịu dàng.

Không ngờ, hắn thật sự cảm động!

Trước lúc hấp hối, hắn nắm chặt tay nàng, lần đầu tiên dịu dàng gọi nàng:

“Khuynh Khuynh yêu ta đến vậy, vậy thì cùng ta đi thôi!”

Thế là nàng bị kéo đi… chết thảm cùng hắn.

 

2. Mở mắt ra lần nữa, nàng quay lại ngày thành thân. Vì mạng sống của mình, để tránh đi vào vết xe đổ kiếp trước, nàng quyết định bỏ ngay bộ mặt hiền thê. Lần này, nàng sẽ mạnh tay đối phó với hắn, tuyệt đối không thể để hắn hiểu lầm rằng nàng yêu hắn nữa!

Nhìn thế tử vẫn còn hôn mê trên giường tân hôn, đã ba ngày ba đêm chưa tỉnh, Yến Khuynh giơ tay tát mạnh vào khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, nhưng giọng nói lại đau xót đầy oán trách:

“Phu quân hư quá, sao có thể để thiếp uống giao bôi một mình!”

Lẽ ra đến ngày mai hắn mới tỉnh, thế nhưng lúc này, hắn đột nhiên mở mắt.

Hắn không những không giận, mà còn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đặt lên môi, thổi nhẹ đầy trân quý:

“Da mặt phu quân dày lắm, đừng làm đau tay nàng.”

 

3. Từ đầu đến cuối, Phó Thịnh vẫn luôn tin rằng Yến Khuynh yêu hắn. Sau khi trùng sinh, hắn quyết định sẽ thu lại hết thảy sự hung hăng tàn nhẫn, bù đắp cho kiếp trước, cưng chiều tiểu thê tử này lên tận trời xanh.

Nhưng rồi một ngày nọ—

Giữa đêm khuya, hắn bắt được Yến Khuynh đang lén lút trèo tường chạy trốn.

Túi hành lý nhỏ của nàng rơi xuống đất, bên trong lăn ra một cuốn sổ tay.

Mở ra xem thử…

Bên trong viết:

“Trời ạ, phiền quá đi mất! Sao càng hành hắn, hắn lại càng sống dai thế này? Còn 8 ngày nữa tên đoản mệnh này mới chết à…”

Mỹ nhân mềm mại VS Thế tử bệnh kiều

Cả hai cùng trùng sinh, nam chính về sau sẽ khỏi bệnh

Sủng ngọt, 1V1, song C

🔍 Từ khóa tìm kiếm: Yến Khuynh, Phó Thịnh | Nhân vật phụ: | Khác:

📌 Một câu tóm gọn: Phu thê song trùng sinh, cùng nhau quậy tung nhà!

📌 Thông điệp: Muốn hạnh phúc, không thể thiếu sự giao tiếp.

Nam Chính Anh Ấy Già Rồi copy1

Nam Chính Anh Ấy Già Rồi

Cổ đại Cung Đấu
5

Nam Chính Anh Ấy Già Rồi – Vương Uẩn có lẽ là nữ chính yếu đuối nhất trong các truyện xuyên không rồi. Nguyên chủ thảm bại dưới tay người đường tỷ đã trọng sinh, kết cục đường tỷ ấy cưới được Thế tử vương phủ Nam Dương Vương, còn cô – vừa mới xuyên đến – thì bị gả ngay cho một ông lão đã cáo quan về hưu.

Dù ông ấy là bậc đại nho đương thời, từng một thời đội mũ lưu danh, tiếng tăm lẫy lừng khắp kinh kỳ… nhưng thiên hạ chẳng ai thích nhìn cảnh anh hùng về già, mỹ nhân xế bóng.

Tưởng rằng đời này chỉ có thể sống cho qua chuyện, nào ngờ mọi việc lại vượt khỏi dự đoán của cô.

Xuyên qua thì đang mười tám, mà vị hôn phu thì… sáu mươi tuổi.

Vừa làm chồng, vừa làm thầy, đã xuyên rồi thì Vương Uẩn cũng phải học, học, học!

Tuân Trinh (cười): “Đạo không thể hành, vậy thì chèo bè vượt biển. Tiểu hữu, câu ấy nghĩa là sao?”

Vương Uẩn: “Xin lỗi, ta từ chối.”

Ngày ngày học hành thi cử, bạn học ai nấy cũng gay lọng lặng lẽ. Vương Uẩn hoài nghi cuộc đời xuyên không của mình: Tôi thật sự đến để đấu đá trong hậu viện sao??? Sao không phải đấu đường tỷ, đấu nha hoàn, đấu mẹ chồng… mà là học bài, thi cử, chép sách???

Lần đầu gặp Vương Uẩn, anh mười sáu, cô mười bảy – anh đến thế giới của cô đúng thời điểm.

Lần nữa gặp lại, anh sáu mươi, cô mười tám – cô lại đến thế giới của anh sai thời điểm.

Nam nữ chính đều xuyên không, chỉ là một người từ cổ đại đến hiện đại, một người từ hiện đại về cổ đại. Nữ chính cùng nam chính trải qua ba giai đoạn: thiếu niên – trung niên – lão niên, cuối cùng đạt được kết cục HE.

Nam chính “già rồi”, là người thầy tốt, bạn tri kỷ tốt, càng là người chồng tốt.

Nữ chính theo hướng trưởng thành, phần đấu đá nội viện không nhiều – bởi thật sự thì… đấu qua đấu lại cũng mệt.

Truyện nghiêng về quá trình trưởng thành và cuộc sống trong học đường. Yêu đương nhẹ nhàng, cùng nhau mở trường dạy học.

Cảnh báo:

Truyện hướng về trưởng thành. Nữ chính có khuyết điểm, là kiểu bình thường – không thể “ngầu lòi” cân cả trời đất. Ai muốn đọc kiểu nữ chính thông minh tuyệt đỉnh, xuyên phát là có thể đấu tay đôi với cổ nhân thì có lẽ sẽ thất vọng.

Nếu ai thắc mắc về tính cách nữ chính, xin mời đọc kỹ chương 21 và chương 58, đọc xong rồi hãy nói, cảm ơn.

Ngóng Trong Quý Phi

Ngóng Trông Quý Phi

Cổ đại Đoản Văn
5

Tần Tịch Sơ, với dáng vóc cao lớn, lại rất tuấn tú.

Cha tôi từng nói rằng ngài ấy giữ vị trí này là vì tôi, nhưng có lẽ vì tôi quá béo, đến nỗi mặc bộ y phục hoàng hậu cũng khó khăn, nên ngài ấy vẫn chưa quyết định việc này.

Làm khó ngài ấy quá rồi.

Ngài ấy hỏi một thị vệ bên cạnh: “Con heo này nuôi được bao nhiêu cân rồi? Đến lúc giết nó chưa?”

Tôi vừa cắn đùi gà vừa nói: “Đúng là chó hoàng đế, không biết xấu hổ mà còn nói mỉa!”

Thị vệ hồi đáp với vẻ hớn hở: “Bẩm bệ hạ, hai trăm cân rồi, cũng đến lúc giết.”

Tôi liếc một cái sắc lẻm về phía thị vệ, khiến hắn sợ hãi rụt lại.

Tôi nhìn Tần Tịch Sơ, cười nói: “Bệ hạ, ngài đúng là một cây bắp cải tốt, cẩn thận đừng để heo nó ăn mất.”

Sắc mặt Tần Tịch Sơ trầm xuống, vung tay áo rời đi.

Nhìn ngài ấy tức giận vì tôi, tôi cười đắc ý, sau đó quay lại ngự thiện phòng để lấy thêm một chiếc đùi gà nữa.

Khi tôi đang mải mê cắn nhai, một giọng nói lạ bỗng vang lên trong đầu tôi: “Chúc mừng chủ nhân, đã kết nối với hệ thống giảm cân.”

Hệ thống giảm cân? Đúng rồi, tôi đã xuyên không, khi nghe thấy hai từ “giảm cân”, trong lòng tôi đã có sự chống đối.

Giảm cân gì chứ? Thịt đùi gà, sườn cừu và thịt chân giò ngon thế này, sao có thể bỏ được?

Posts navigation

Bài Viết Cũ Hơn
LIên Hệ
  • Trúc Ảnh Viên
  • Liên Hệ
Hỗ Trợ
  • Nạp Xu
  • Điều Khoản
  • Chính Sách

2024 Copyright© Trúc Ảnh Viên.

Đăng Nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTrúc Ảnh Viên

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang


The reCAPTCHA verification period has expired. Please reload the page.

Đăng Nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTrúc Ảnh Viên

Quên mật khẩu?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Quay LạiTrúc Ảnh Viên

Premium Chapter

Bạn cần đăng nhập trước