Trúc Ảnh Viên
  • Thể Loại
    • Cổ đại
    • Hiện đại
    • Thanh Xuân
    • Xuyên Không
    • Xuyên Sách
    • Hài Hước
    • Hệ Thống
    • Hắc Hóa
    • Huyền Huyễn
    • HE
    • Trọng Sinh
    • Ngược Tâm
    • Nữ Cường
    • Sủng Thê
    • Linh Dị
    • 1v1
    • LGBT+
    • Gương Vỡ Lại Lành
    • Oan Gia Hoan Hỉ
    • OE
    • Sci-fi
    • Song Khiết
    • SE
    • Dị Giới
    • Trinh Thám
    • Ngược Thân
  • BXH
  • Nhạc Truyện
  • Nạp Xu
  • Mới
Search...
Sign in Sign up
Trúc Ảnh Viên
Đăng Nhập Đăng Ký
  • Thể Loại
    • Cổ đại
    • Hiện đại
    • Thanh Xuân
    • Xuyên Không
    • Xuyên Sách
    • Hài Hước
    • Hệ Thống
    • Hắc Hóa
    • Huyền Huyễn
    • HE
    • Trọng Sinh
    • Ngược Tâm
    • Nữ Cường
    • Sủng Thê
    • Linh Dị
    • 1v1
    • LGBT+
    • Gương Vỡ Lại Lành
    • Oan Gia Hoan Hỉ
    • OE
    • Sci-fi
    • Song Khiết
    • SE
    • Dị Giới
    • Trinh Thám
    • Ngược Thân
  • BXH
  • Nhạc Truyện
  • Nạp Xu
  • Mới
  1. Home
  2. Hài Hước
Thể Loại
  • 1v1 (13)
  • Chữa lành (1)
  • Cổ đại (32)
  • Cung Đấu (7)
  • Dị Giới (0)
  • Đô Thị (9)
  • Đoản Văn (18)
  • Dưỡng Thành (2)
  • Gương Vỡ Lại Lành (0)
  • Hắc Hóa (1)
  • Hài Hước (4)
  • Hào Môn Thế Gia (2)
  • HE (19)
  • Hệ Thống (5)
  • Hiện đại (32)
  • Học đường (1)
  • Huyền Huyễn (9)
  • LGBT+ (0)
  • Linh Dị (1)
  • Manhwa (0)
  • Ngọt (15)
  • Ngược Tâm (1)
  • Ngược Thân (0)
  • Nữ Cường (5)
  • Oan Gia Hoan Hỉ (0)
  • OE (0)
  • Sci-fi (0)
  • SE (0)
  • Song Khiết (1)
  • Sủng Thê (4)
  • Thanh Mai (1)
  • Thanh Xuân (3)
  • Tình Cảm (5)
  • Trinh Thám (0)
  • Trọng Sinh (9)
  • Xuyên Không (13)
  • Xuyên Sách (3)

Hài Hước

69 results
Sắp xếp theo
  • A-Z
Cau lam trong tim ANH bIA

Mới Cầu Lam Trong Tim

Đô Thị Dưỡng Thành
0

Hồi còn đi học, nam thần kiêm bạn trai của Triệu Nam Tiêu từng thâm tình thề thốt rằng: Anh sẽ ở nước ngoài đợi em sang, tốt nghiệp xong chúng ta kết hôn ngay lập tức.

Từ Thứ hướng về phía cô phả một ngụm khói thuốc, mỉa mai: “Cá không? Nếu sau này đại kiến trúc sư kia mà cưới cậu, đời này tôi thề không chạm vào phụ nữ nữa.”

Rất không may, mối tình đầu và tình yêu của Triệu Nam Tiêu cứ thế bị cái “miệng quạ đen” họ Từ kia nguyền rủa cho chết yểu.

Cuộc sống vốn chẳng dễ dàng, ai mà không từng gặp qua dăm ba tên khốn cơ chứ?

…

“Nhiệt huyết của anh, hiến dâng cho những cây cầu đại lộ.
Nhịp đập con tim anh, hiến dâng cho em – cô gái anh đã gặp thuở thiếu thời.”

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT
Nữ chính: Triệu Nam Tiêu – Viện thiết kế cầu đường (Nữ kỹ sư thiết kế).

Nam chính: Từ Thứ – “Cuồng ma” xây dựng cơ sở hạ tầng (Nam kỹ sư công trình kỹ thuật dân dụng).
(Các tổ chức, thực thể và bối cảnh trong truyện có tính chất hư cấu/gia công nghệ thuật phục vụ tiểu thuyết).

ĐÁNH GIÁ TÁC PHẨM
Triệu Nam Tiêu là nhà thiết kế cầu đường tại một viện thiết kế, còn Từ Thứ là kỹ sư BIM (Building Information Modeling) du học trở về, kém Nam Tiêu một tuổi. Hai người quen biết từ thời cấp hai. Khi đó, Triệu Nam Tiêu là “con nhà người ta” học giỏi ngoan ngoãn, còn Từ Thứ là cậu thiếu niên nổi loạn mới từ nước ngoài về.

Vì thầm thương trộm nhớ Triệu Nam Tiêu, anh lấy lý tưởng của cô làm mục tiêu của mình, nỗ lực vươn lên để cùng cô thi đỗ đại học. Chẳng ngờ anh chậm chân một bước, Triệu Nam Tiêu đã đính hôn với người khác, khiến Từ Thứ phải chôn giấu tình cảm của mình. Trước thềm tốt nghiệp, Triệu Nam Tiêu hủy bỏ hôn ước, Từ Thứ ra nước ngoài, hai người chia tay trong không vui. Bốn năm sau, cả hai lại vì những cây cầu mà nối lại duyên xưa, gặp lại nhau ngay tại công trường đại lộ.

Điểm sáng: Câu chuyện lấy bối cảnh nghề nghiệp khá lạ lẫm là thiết kế và xây dựng cầu đường. Bên cạnh câu chuyện tình yêu, truyện còn giới thiệu những thành tựu xây dựng cầu đường ở vùng miền Tây (Trung Quốc) những năm gần đây cùng các kiến thức chuyên môn. Văn phong tinh tế, khắc họa nhân vật sống động, rất đáng để đọc.

Bồi Hôn Dụ Ái

Bồi Hôn Dụ Ái

Hào Môn Thế Gia HE
4

Văn án:

Bồi Hôn Dụ Ái

[Đại nữ chủ – Gả thay – Kết hôn chớp nhoáng – Cưới trước yêu sau – Nữ chính hơi “hoang” – Tiền nhiệm hỏa táng tràng (vào thẳng nhà lao) – Nam nữ chính có miệng – 1v1 Song khiết – Sủng ngọt]

Nam chính: Chủ phòng tranh, cựu tổng tài, vừa mang nét “sói” mạnh mẽ vừa có nét “chó con” ấm áp, nhất kiến chung tình.

Nữ chính: Đại mỹ nhân thanh lãnh, tỉnh táo, sự nghiệp là trên hết, ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng là một chút “hoang dã”, lâu ngày sinh cảm.

Bị vị hôn phu xô ngã bị thương ngay giữa đường thì phải làm sao? Trì Niệm: Đứng dậy, tẩn hắn một trận!

Gã người yêu cũ âm mưu đánh thuốc, định dùng vũ lực để cứu vãn tình cảm thì phải làm sao? Trì Niệm: Báo cảnh sát, tống hắn vào tù!

Cha của gã người yêu cũ dùng video giả dạng khuôn mặt để đe dọa thì phải làm sao? Trì Niệm: Tống cả lão vào tù luôn!

Chị họ đào hôn, gia đình đem Trì Niệm ra làm vật “đền bù” cho vị hôn phu của chị họ. Lần đầu gặp Lâu Tây Yến, anh đang ngồi trên xe lăn, chiếc sơ mi trắng lấm lem những vệt màu vẽ đủ sắc.

Anh hỏi cô: “Nhà họ Tiêu đem cô đền cho tôi, nếu kết hôn, sau này cô có đè tôi ra mà tẩn không?”

Trong cuộc hôn nhân chớp nhoáng ấy, Trì Niệm nói với Lâu Tây Yến: “Tôi sống ở bên ngoài suốt mười tám năm, mấy cái lễ nghi quy củ của thiên kim hào môn tôi không rành lắm. Anh thấy không vừa mắt cứ việc nói, tôi sẽ cố gắng giả vờ cho đúng mực.”

Sau này, Trì Niệm tò mò hỏi Lâu Tây Yến: “Tại sao lúc đầu anh lại đồng ý để nhà họ Tiêu đem em đền cho anh?” Anh hôn lên trán cô: “Vì anh nhìn thấy em lồm cồm bò dậy từ mặt đất, đè nghiến gã người yêu cũ ra mà tẩn. Lúc đó anh thấy em cực kỳ ngầu, và tim anh cũng bỗng dưng đập rất nhanh.”

Lâu Tây Yến đã dùng không ít thủ đoạn mới có thể cưỡng ép cưới được Trì Niệm. Sau khi kết hôn, anh dốc hết lòng tốt với cô. Tôn trọng cô, xót thương cô, phục tùng cô, thậm chí thú nhận cả những chiêu trò sấm sét mà mình đã dùng để rước được cô về dinh sau khi trúng tiếng sét ái tình.

Trì Niệm hỏi: “Nếu bây giờ em muốn đi, anh có cản không?” “Không cản. Anh cưỡng ép cưới em, nhưng không chiếm đoạt.”

Mãi đến sau này, Trì Niệm mới hiểu được đại cục mà Lâu Tây Yến đã bày ra. Thủ đoạn “cưới ép” đỉnh cao nhất của anh chính là dùng sự tôn trọng và tình yêu để bao vây lấy cô…

Diên Vĩ Trong Sương Sớm

Diên Vĩ Trong Sương Sớm

Chữa lành Đô Thị
0

Diên Vĩ Trong Sương Sớm

Trạng thái: Đã hoàn thành

Văn án:
Nữ thợ chỉnh đàn tri thức, bản lĩnh X Người thừa kế điên rồ, chấp niệm

Đêm mùa hè năm lớp 11, An Giác nghe tiếng nước chảy tí tách ngoài cửa sổ nên cứ tưởng là trời mưa. Lúc mở cửa sổ ra, cô lại bắt gặp một cậu thiếu niên trông như con “chó hoang”, đang thản nhiên dội thuốc sát trùng lên vết thương đáng sợ trên người, gương mặt chẳng lộ chút vẻ đau đớn nào.

Ánh mắt ướt át của cậu ta lướt qua những tấm giấy khen dán đầy tường trong phòng cô, rồi bật ra tiếng cười khàn khàn đầy vẻ mỉa mai: “Học sinh giỏi hả?”

Theo bản năng, An Giác nhận ra đây là một người rất nguy hiểm, cô chẳng nói năng gì mà lập tức đuổi cậu ta đi ngay.

Thế nhưng, trước kỳ thi đại học, để cứu cậu thoát khỏi nguy hiểm, cô đã dựng lên một lời nói dối động trời, một lần nữa tự tay đuổi cậu đi. Cô đẩy cậu về lại gia tộc giàu sang từng bỏ rơi cậu, khiến cậu từ đó phải mang một cái tên không thuộc về mình.

Cơn mưa năm ấy, hóa ra đã kéo dài đằng đẵng suốt mười năm.

Mười năm sau, với tư cách là thợ chỉnh đàn piano, An Giác đến một khu biệt thự đắt đỏ nhất vùng để chỉnh dây cho chiếc đàn Bechstein của khách hàng.

Người cũ đang tựa bên cây đàn giờ đã thay tên đổi họ. Anh mặc bộ vest chỉnh tề, không còn chút dáng vẻ phong trần của đêm mưa năm nào, đối xử với cô cũng hời hợt như người xa lạ.

Kiểm tra xong, An Giác cúi đầu nhưng sóng lưng vẫn thẳng băng: “Xin lỗi, cây đàn này quý giá quá, tôi không chỉnh được.”

Nghe vậy, anh mới đặt ly rượu xuống, tiến lại gần cô rồi cúi người, ngón tay gõ nhẹ vào thái dương đang căng như dây đàn của mình.

“Vậy còn sợi dây trong này bị hư rồi, cô chỉnh được không?”
_________________

Thể loại: Gương vỡ lại lành | Đan xen giữa đô thị và học đường.

Phong cách: Chậm rãi, giằng xé tâm lý, khoảng cách địa vị.

Tags: Đô thị, tình hữu độc chung, duyên phận định sẵn, truyền cảm hứng.

Nhân vật chính: An Giác, Tập Dã.

Tóm tắt một câu: Người cũ mình từng bỏ rơi giờ thành siêu tỷ phú.

Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.

Hình web Đến Chết Mới Biết Mình Chỉ Là Kho Máu Trùng Sinh Vào Ngày Rút Máu Tôi Để Em Gái Xét Nghiệm Trước

Đến Chết Mới Biết Mình Chỉ Là Kho Máu, Trùng Sinh Vào Ngày Rút Máu Tôi Để Em Gái Xét Nghiệm Trước

Đoản Văn
0

Đến Chết Mới Biết Mình Chỉ Là Kho Máu, Trùng Sinh Vào Ngày Rút Máu Tôi Để Em Gái Xét Nghiệm Trước

Thể loại: Hiện đại, đoản văn

Văn án:

Ba giây trước khi nhịp tim về con số không, cô y tá nhét vào tay tôi một mảnh giấy, trên đó là nét chữ của mẹ tôi, Tưởng Tĩnh Y:

“Nhóm máu của con hoàn toàn tương thích với mẹ, từ nhỏ đến lớn, lấy máu của con để kéo dài mạng sống cho mẹ chính là giá trị duy nhất khi con tồn tại. Lần này rút máu xong, con được tự do rồi.”

Ngày tôi bị rút cạn máu, bên ngoài phòng phẫu thuật chật kín người ngồi chờ kết quả, ngay cả cô em gái song sinh luôn tranh giành mọi thứ với tôi từ nhỏ là Hàn Dạng cũng có mặt, chỉ duy nhất người mẹ cần tủy xương của tôi để duy trì sự sống là không đến.

Bà đang ở phòng bệnh VIP, nắm tay Hàn Dạng rồi khen con bé hiếu thảo.

Hàn Dạng bước vào phòng phẫu thuật, nhìn gương mặt trắng bệch của tôi rồi bật cười:

“Chị Hàn Hồi, chị sống chẳng qua chỉ là ngân hàng máu di động của mẹ thôi.”

“Kiếp sau, mong chị đừng có nhóm máu hiếm như vậy nữa.”

Không ngờ câu nói ấy lại thành sự thật, khi mở mắt ra lần nữa, cả hai chị em chúng tôi đều quay về năm năm tuổi, trở lại ngày đầu tiên bị đẩy vào phòng lấy máu.

Tưởng Tĩnh Y ngồi xổm xuống trước mặt tôi, dịu dàng dỗ dành:

“Ngoan nào, mẹ bệnh rồi, con đưa tay cho bác sĩ chích một chút được không?”

Tôi rụt tay lại, chỉ ra ngoài cửa về phía em gái.

“Cho Dạng Dạng kiểm tra nhóm máu trước đi ạ, biết đâu em ấy cũng tương thích thì sao.”

“Hàn Hồi, con nói gì vậy?”

Nụ cười trên mặt Tưởng Tĩnh Y lập tức cứng đờ, có lẽ bà không ngờ một đứa trẻ năm tuổi lại nói ra những lời như vậy.

Kiếp trước tôi sẽ không như thế.

Kiếp trước tôi ngoan ngoãn chìa tay ra, bị chích mũi đầu tiên rồi đến mũi thứ hai, thứ ba, cho đến hai mươi ba năm sau, khi bị rút cạn túi máu cuối cùng và chết dưới ánh đèn phẫu thuật.

“Mẹ à, Dạng Dạng cũng là con gái của mẹ mà.” Tôi chớp mắt nhìn bà. “Biết đâu máu của em ấy cũng cứu được mẹ thì sao? Hai người cùng chia sẻ, chẳng phải mẹ sẽ an toàn hơn sao?”

Lý lẽ hoàn toàn không có kẽ hở, thế nhưng sắc mặt Tưởng Tĩnh Y lại khó coi như vừa nuốt phải ruồi.

Bà đứng dậy, giọng nói nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng quen thuộc.

“Dạng Dạng sợ kim tiêm, con biết mà. Con là chị, phải nhường em chứ.”

Sợ kim tiêm.

Kiếp trước tôi cũng sợ, nhưng chưa từng có ai hỏi tôi có sợ hay không.

Bên ngoài vang lên tiếng khóc của Hàn Dạng, vừa hung hăng vừa làm nũng:

“Con không vào đâu! Con không muốn chích kim!”

Ngay sau đó là giọng của ba tôi, Hàn Tranh, trầm thấp và ôn hòa:

“Không chích, không chích, ba dẫn Dạng Dạng đi mua kem được không?”

Kem.

Tôi nhớ rất rõ ngày hôm đó, Hàn Dạng đứng trước cổng bệnh viện ăn hết một cây kem vị dâu, còn tôi khóc đến mức mất nước trong phòng lấy máu, cuối cùng y tá phải đút cho nửa ly nước nguội.

“Mẹ.” Tôi ngẩng đầu nhìn Tưởng Tĩnh Y. “Con cũng sợ kim.”

Bà hơi khựng lại rồi bật cười, đưa tay xoa đầu tôi.

“Hồi Hồi là đứa dũng cảm nhất mà, đúng không? Mẹ bệnh rồi, chỉ có Hồi Hồi mới cứu được mẹ, con không muốn cứu mẹ sao?”

Đạo đức bắt cóc.

Năm tuổi đã bắt đầu rồi.

Tôi không né bàn tay của bà, nhưng cũng không gật đầu.

“Vậy thì cho bác sĩ kiểm tra nhóm máu của Dạng Dạng đi.” Tôi lặp lại lần nữa. “Kiểm tra thôi mà, đâu có đau.”

Bàn tay đang đặt trên đầu tôi của Tưởng Tĩnh Y chợt khựng lại, đầu ngón tay hơi siết chặt, bà cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi quá quen thuộc, đó không phải tức giận mà là dò xét.

“Hàn Hồi.” Bà gọi cả họ lẫn tên tôi, giọng nói hạ xuống vài phần. “Mẹ đã nói rồi, Dạng Dạng sợ kim. Con còn quậy nữa thì mẹ sẽ không thương con đâu.”

Không thương con nữa.

Năm chữ ấy, ở kiếp trước đủ khiến tôi lập tức bật khóc rồi ngoan ngoãn chìa tay ra.

Còn kiếp này, tôi nhìn thẳng vào mắt bà, trong đôi mắt ấy không hề có lấy một chút đau lòng nào.

Làm Chuyện Thành Duyên

Làm Chuyện Thành Duyên

Cổ đại Đoản Văn
0

Làm Chuyện Thành Duyên

Thể loại: Nữ chính, ngôn tình, cổ đại, ngọt sủng

Văn án:

Ta lên kinh thành để thực hiện hôn ước từ thuở nhỏ, giữa đường lại gặp được vị hôn phu của mình.

Chàng bị rắn độc cắn, cả đùi sưng đen một mảng.

Thấy một chân sắp không giữ nổi, chàng ném ngọc bội đính hôn cho ta:

“Cô đi đi, hôn ước của hai nhà từ đây hủy bỏ.”

Sao có thể được?

Ta, Lục Tiểu Huỳnh, là người coi trọng chữ tín nhất. Chẳng lẽ chỉ vì chân chàng bị phế mà ta không cần chàng nữa sao?

Ta kéo quần chàng xuống, chữa khỏi vết thương ở chân cho chàng.

Cuối cùng chàng cũng nghĩ thông, vui vui vẻ vẻ cưới ta vào cửa.

Vài tháng sau, ta theo chàng dự tiệc.

Một người bạn đồng môn của chàng nhìn chằm chằm vào ngọc bội bên hông ta, vành mắt bỗng đỏ hoe:

“Hứa Tứ! Ta bảo huynh thay ta đi từ hôn, ai cho huynh cưới nàng chứ?” 😭

Bi thien dao danh thanh tieuu muoi

Bị Thiên Đạo Đánh Thành Tiểu Sư Muội Ngốc Nghếch Ngọt Ngào

1v1 Huyền Huyễn
5

Bị Thiên Đạo Đánh Thành Tiểu Sư Muội Ngốc Nghếch Ngọt Ngào

**1.**
Niên hiệu Thiên Khải, tông chủ thiếu nữ của Vô Cực Tông – Chiêu Lật, chết dưới Vạn Kiếm Trận của chính bổn môn.

Nàng bất chấp thi triển cấm thuật của tông môn, triệu hồi thần lực, lấy cái giá là hồn phi phách tán để đổi lấy một tia sinh cơ cho thiếu niên dưới trận.

Đó là món nợ nàng thiếu hắn.

Khi ấy nàng không ngờ rằng, thiếu chủ người cá vốn không tin thần Phật, lại quỳ dài trong điện Phật suốt hai trăm năm, dưới ngọn đèn xanh cổ Phật, chỉ để cầu cho nàng một cơ hội luân hồi mong manh.

—

**2.**
Trăm năm sau khi thân chết hồn tan, không vào luân hồi, Chiêu Lật lăn lộn nơi Quỷ giới, làm âm sai, vừa lười biếng câu giờ vừa uống rượu tích công đức, tháng ngày trôi qua sung sướng chẳng khác thần tiên.

Cho đến một ngày, Hải Thần Kính Trì – vị hải thần trong lời đồn của đảo Bất Dạ Thiên – đích thân đến Quỷ giới, xách cổ nàng ném thẳng vào Hải Thần điện.

Tiểu nha hoàn nhỏ giọng nhắc nhở:
“Gần đây thần chủ vào kỳ triều tịch, âm sai nên thông cảm nhiều hơn.”

Chiêu Lật: “???”

Kính Trì nheo mắt, ánh nhìn rơi xuống gương mặt nàng ửng đỏ vì động tình, chuỗi vòng tay kết từ vỏ ngọc trai nơi cổ tay nàng rung lắc dữ dội.

Đầu óc Chiêu Lật trống rỗng, tiếng rên khe khẽ ngày càng dồn dập, gấp gáp, dần dần không kìm nổi, bật khóc thành tiếng.

—

**3.**
Kính Trì không thích Chiêu Lật. Nàng phong lưu lả lơi, lại còn từng lợi dụng hắn.

Hắn nghĩ nàng chết cũng tốt, coi như chuộc tội. Nhưng hắn vẫn không cam tâm — dựa vào đâu nàng có thể chết là xong hết mọi chuyện?

Thiếu niên quỳ trước pho tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát khổng lồ, chắp tay, thành kính lạy ba lạy:
“Nguyện Phật từ bi, phổ độ chúng sinh. Đệ tử Kính Trì cùng đường mạt lộ, xin Phật tổ mở lòng thương xót, chỉ điểm cho đệ tử lối đi.”

Trong màn đêm tăm tối, quanh thân tượng Phật tỏa ánh sáng rực rỡ, ánh mắt bi mẫn hiền hòa.

“Chỉ nguyện… được gặp lại Chiêu Lật.”

quyền thần chi thê

Quyền Thần Chi Thê

1v1 Cổ đại
5

Quyền Thần Chi Thê

Tác giả: Tiểu Thần Lộ(Hoàn + Ngoại truyện)

Văn án

Thủ phụ sắt đá, tình sâu khó dò × Giai nhân yếu mềm, mong manh như liễu rũ gió

Kiếp trước, Cố Hàm gả cho Trương Cư Linh sáu năm.
Nàng một lòng hướng về hắn, mà trong mắt hắn lại không hề có nàng.
Cuối cùng, nàng u uất mà chết.

Sau khi chết, hồn phách chưa tan, nàng tận mắt nhìn thấy vào đúng khoảnh khắc nàng được hạ táng—hai bên tóc mai của hắn bỗng chốc hóa trắng như sương tuyết.
Đến lúc ấy, nàng mới bừng tỉnh.

Sống lại một đời, nàng gặp lại hắn khi hắn vẫn chỉ là một thứ tử địa vị thấp.
Dựa vào lợi thế trọng sinh… nàng từng bước giúp hắn vươn lên trời cao.

Không vì điều gì khác, chỉ để trả lại mối tình mà nàng thiếu nợ.

Về sau, khi Trương Cư Linh đã trở thành quyền thần nắm giữ thiên hạ trong tay—
Nàng lại bắt đầu lảng tránh, chỉ thấy bản thân đời trước lẫn đời này… đều không xứng với hắn.

“Nói, tại sao lại tránh ta?”
Ngày nọ, vừa bước ra từ cửa cạnh, nàng liền bị hắn ép vào tường, giọng trầm thấp vang bên tai.

“Uổng công hai đời, rốt cuộc cũng chỉ là phí hoài năm tháng… suy cho cùng vẫn là không xứng với chàng.”

“Không xứng?”

Trương Cư Linh tiến lại gần nàng, khóe môi nhếch lên, lộ ra một tia tà khí:
“Nàng đã gả cho ta rồi, xứng hay không xứng, không phải do nàng quyết.”

Hướng dẫn đọc:

Bối cảnh Đại Minh hư cấu.
Truyện ngọt.

Tag nội dung: Hoàng quyền – thế gia, Si tình độc sủng, Trọng sinh, Ngọt văn

Từ khóa tìm kiếm:
Nhân vật chính: Cố Hàm, Trương Cư Linh
Phối hợp diễn: Dương Nhược, Từ Phái…
Khác: 1v1, song khiết, văn ngọt – sủng – thấm đẫm mê tình.

Bố cục truyện lên xuống nhịp nhàng, hành văn lưu loát. Tác giả dùng bút lực tinh tế phác họa những tính cách rõ nét, để tình yêu và quyền mưu đan xen cuốn hút. Những hiểu lầm tiền kiếp dần dần được tháo gỡ giữa những khoảnh khắc mềm mại, khiến người đọc bị cuốn vào từng câu chữ.

nguyen chi trong sinh

Nguyên Chi Trọng Sinh

Cổ đại Trọng Sinh
5

Nguyên Chi Trọng Sinh ( Nghiệt Duyên )
Thương Thảo An chẳng hề cam tâm tình nguyện cưới Nguyên Chi, mà Nguyên Chi cũng chẳng hề tự nguyện gả cho Thương Thảo An. Vợ chồng đồng sàng dị mộng hơn mười năm, Nguyên Chi vì thân thể yếu ớt nên đã lâm bệnh qua đời trước.

Sau khi chết không lâu, Nguyên Chi trọng sinh. Sau đó, nàng phát hiện người chồng kiếp trước của mình cũng trọng sinh theo tới đây.

Cả hai không hẹn mà gặp, đều coi kiếp này là một cơ hội để làm lại từ đầu. Họ vờ như chưa từng quen biết, vô cùng ăn ý mà né tránh đối phương, chuẩn bị cho việc cưới gả riêng biệt.

Thương Thảo An muốn cùng người trong lòng tu thành chính quả. Nguyên Chi cũng chấp nhận tình cảm của Hộ Hoa Quận vương – người từng thầm thương trộm nhớ nàng năm xưa. Hai người ở kiếp này chọn đi hai con đường khác nhau, không ai can hệ đến ai, mỗi người tự có cuộc sống rực rỡ của riêng mình.

Nguyên Chi phục thù, Thương Thảo An thăng quan tiến chức. Nguyên Chi giết người, Thương Thảo An thăng quan tiến chức. Đến ngày Nguyên Chi đi lấy chồng, Thương Thảo An vẫn đang thăng quan tiến chức, đột nhiên kéo ghế ra, cố ý chặn đường đi của nàng.

“Nàng… đã từng yêu ta chưa?”

Rời bỏ hắn, Nguyên Chi lại dùng một phương thức khác để xông vào tầm mắt của Thương Thảo An. Đáp lại hắn chỉ là một cái liếc nhìn đầy khinh miệt của người thiếu nữ ấy.

Nguyên Chi kiếp này, xứng đáng với trời, xứng đáng với đất, và càng xứng đáng với chính bản thân mình. Thương Thảo An tưởng rằng trong mắt nàng vẫn còn có hắn, nhưng hắn không biết rằng vào khoảnh khắc trọng sinh, khi hai người gặp lại rồi quay lưng bước đi, Nguyên Chi đã rũ bỏ hắn sạch sành sanh.

Thế nhưng Thương Thảo An của kiếp này lại vì nàng mà lục căn không tịnh, điên cuồng nói những lời mê sảng: “Nàng muốn yêu ai, ta sẽ giết kẻ đó, cho dù phải giết sạch tất cả mọi người trên thế gian này.” “Nàng là của ta, ta sẽ không để nàng gả cho bất kỳ ai khác.”

Nguyên Chi chẳng hề bận tâm, cho đến khi khuê phòng của nàng ban đêm thường xuyên đón tiếp vị khách không mời mà đến. Hắn lấy ra một đôi lục lạc buộc chặt vào cổ chân nàng, Nguyên Chi mới biết lần này hắn đã thực sự động chân tình.

Thương Thảo An không muốn rơi vào cái bẫy mang tên “Nguyên Chi”, cho đến khi hắn nhìn thấy trái tim mình dần dần trầm luân trong sự tỉnh táo. Nguyên Chi thật sự khiến hắn đau lòng khôn nguôi.

Nhãn nội dung: Thiên tác chi hợp, Trọng sinh, Hôn nhân, Phục thù vả mặt, Cổ Đại, Truy thê hỏa táng trường (Theo đuổi lại vợ cũ).

Nhân vật chính: Nguyên Chi (妧枝), Thương Thảo An (商榷安).

Một câu giới thiệu: Kẻ yêu ta được sống, kẻ hận ta phải chết.

Lập ý: Làm lại từ đầu, không phụ sự trọng sinh.

Trang long ban tay

Trăng Trong Lòng Bàn Tay

Đô Thị Hiện đại
5

[ Hoan Lạc Tụng ] – Trăng Trong Lòng Bàn Tay – Chưởng Tâm Nguyệt

Dựa theo cốt truyện Hoan Lạc Tụng, mở ra một câu chuyện mới.

Năm mười bảy tuổi, Thẩm Thiềm quen biết Bao Dịch Phàm ở Anh quốc. Đến năm hai mươi tuổi, cô nói: “Chúng ta chia tay đi.”

Cô từng nghĩ rằng mình sẽ không còn liên quan gì đến kiểu công tử nhà giàu như thế nữa, nhưng lại vô tình rơi vào vòng dây dưa với Đàm Tông Minh suốt sáu năm — hợp rồi tan, tan rồi lại hợp, dằn vặt khôn nguôi, cuối cùng cũng đạt được ước nguyện.

Cô từng trao trọn chân tâm, nhưng trong mắt bạn bè của Đàm Tông Minh, cô chỉ là “tình nhân” của anh.

Sau khi trở về nước, cô một lần nữa bất chấp tất cả, nhưng rồi mới hay, hóa ra bao năm qua, mình chỉ là một kẻ thay thế.

…

Đêm khuya, nhiệt độ hạ xuống, gió lớn bỗng chốc ngừng lại. Trời bắt đầu mưa, ẩm khí dày đặc, như còn vương sương mù, khói xì gà quẩn quanh, phủ lên bóng dáng cao lớn của người đàn ông, dưới ánh đèn vườn vừa sáng vừa tối, mơ hồ khó đoán.

Hai người, chỉ cách nhau vài bước.

Thẩm Thiềm chậm rãi dừng lại, do dự một thoáng rồi trầm mắt bước tới. Khi lướt qua, giọng nói trầm thấp của anh vang lên phía sau:
“Ra rồi à.”

Cô dừng bước, thần sắc nhạt nhòa: “Ừ.”

Đàm Tông Minh dập điếu xì gà, đem chiếc khăn choàng len vắt trên tay phủ lên vai cô gái nhỏ, hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Chờ em rất lâu rồi.”

“Có mệt không?” — Anh khẽ xoa tóc cô.

Ánh mắt nhu tình của Đàm Tông Minh rơi vào tim Thẩm Thiềm, khiến sống mũi cô cay xè, như có trăm nghìn ủy khuất dâng lên, nước mắt cũng trực trào nơi khóe mắt.

…

Bóng lá bị gió lạnh cuốn xoáy trên nền đất, lay động từng chặp. Đàm Tông Minh lặng lẽ ôm lấy Thẩm Thiềm, mặc cho áo sơ mi mình ướt đẫm.

Ánh sáng kéo hai con người vốn không thuộc về cùng một thế giới, hòa thành một đường thẳng, ngày một dài ra, không có điểm dừng…

====

Thể loại: Ngôn tình hiện đại – Tình cảm đô thị – Trưởng thành – Chữa lành – Song hướng cứu rỗi – Giới thương trường / giải trí – Nam chính trầm ổn – Nữ chính độc lập.

hình web 2

Tôi Là Mẹ Của Phản Diện

Hiện đại Ngọt
4

Tôi Là Mẹ Của Phản Diện

Tác giả: Mạc Kim Hồ Đào

Một ngày nọ, Trương Uyển Như bỗng chốc nhận ra rằng mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Trong truyện, cô chỉ là một nhân vật mờ nhạt, tồn tại như cái nền cho nhân vật phản diện.

Đại phản diện Tiêu Sở Nhung thuở nhỏ bị chính mẹ ruột vứt bỏ, chịu đủ lời giễu cợt và khinh miệt của mọi người xung quanh, dẫn đến tính cách tự ti, thu mình. Càng lớn tâm lý càng vặn vẹo. Khi trưởng thành, hắn trở nên âm hiểm, bạo ngược, thủ đoạn độc ác. Bất cứ ai trêu chọc hắn, đều sẽ phải chịu sự trả thù đáng sợ đến cực đoan. Nhân vật đoàn chính diện trong truyện bị hắn hành hạ đến sống không bằng chết.

Mà Trương Uyển Như lại chính là người mẹ đã bỏ rơi phản diện từ nhỏ ấy.

Khi đọc đến những đoạn mô tả thủ đoạn tàn nhẫn của Tiêu Sở Nhung và những nỗi thống khổ hắn chịu đựng lúc trưởng thành, Trương Uyển Như toát mồ hôi lạnh. Cô chưa từng nghĩ việc mình rời đi lại tạo thành tổn thương lớn đến vậy.

Giờ là năm 1995. Tên đại phản diện tương lai ấy hiện vẫn chỉ là một bé trai năm tuổi. Vì muốn cứu đứa trẻ này, cũng là để cứu lấy những người vô tội sẽ bị hắn hại trong tương lai, Trương Uyển Như buộc phải quay về nơi mà cả đời này cô không muốn đặt chân lại.

Cô nhớ rất rõ hôm ấy nắng trong gió mát. Cô gặp đứa trẻ Tiêu Sở Nhung và… người đàn ông kia.

Tiêu Sở Nhung năm tuổi là một cục bánh nếp trắng trẻo. Bàn tay nhỏ run run đưa lên chạm vào má cô, cẩn thận hỏi:

“Người về rồi sao?”

Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi đứa bé trước mắt này rồi sẽ trở thành kẻ chỉ cần khẽ cười thôi cũng đủ khiến người ta run sợ.

Hồi nhỏ, nó đáng yêu đến thế.

Nghĩ đến cuộc đời tội lỗi và bi thương của hắn sau này, lòng cô nhói đau xen lẫn ân hận.

Cô nắm lấy bàn tay bé xíu ấy, lần đầu tiên mỉm cười với con.

“Ừ, mẹ về rồi.”

Trương Uyển Như và Tiêu Bỉnh Văn từng biết nhau, nhưng không thân. Nếu không có biến cố năm đó, cả đời họ vốn dĩ sẽ chẳng liên quan đến nhau.

Biến cố khiến cô mang thai đứa con của anh. Thế nhưng giữa hai người không hề có tình cảm. Vì vậy, sau khi sinh con, cô lập tức rời đi, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với hai cha con họ.

Giờ phút này, người đàn ông ngồi đối diện cô. Cô vừa nói ra nguyện vọng muốn quay về sống cùng hai cha con.

Tiêu Bỉnh Văn dùng những ngón tay thon dài nhàn nhã xoay ly trà. Ánh mắt nhìn cô không lộ ra cảm xúc gì rõ rệt. Không hề mạnh mẽ, nhưng khí thế trầm ổn của hắn lại khiến cô cảm nhận được áp lực vô hình. Cô siết chặt gấu váy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.

Tưởng rằng anh sẽ từ chối, nào ngờ khóe môi lại khẽ nhấc lên một nụ cười nhàn nhạt. Tiêu Bỉnh Văn buông một câu nhẹ tênh:

“Được.”

Anh đã đồng ý.

Trương Uyển Như bí mật thở phào một hơi, thân thể cứng đờ cũng dần thả lỏng.

Cô không biết rằng, bên dưới mặt bàn kia, bàn tay còn lại của hắn đã nổi gân xanh vì cố nén cảm xúc.

Từ khóa: Ngọt sủng, xuyên sách, thoải mái, bối cảnh thập niên 90
Nhân vật chính: Trương Uyển Như, Tiêu Bỉnh Văn
Tóm tắt: Làm sao để cứu vớt cặp cha con phản diện?
Thông điệp: Tình yêu có thể chữa lành tất cả.

Gả Cho Biểu Ca

Gả Cho Biểu Ca

Cổ đại Tình Cảm
4.5

Gả Cho Biểu Ca

Tác giả: Tô Mạc Mạc

Thể loại: Cổ trang, lãng mạn

Trình Cẩn Tri bị cô ruột cưỡng ép gả cho con kế của bà. Người ấy chính là cháu đích tôn của Ích Dương hầu phủ, xuất thân hiển quý, trước nay nàng vẫn gọi một tiếng biểu ca.

Biểu ca đem lòng yêu một cô gái nghèo, vì nàng ta mà chẳng ngại đối nghịch với cả gia đình, muốn hủy bỏ hôn ước.

Dĩ nhiên là không thể. Chỉ cần hắn còn mang họ Tần, thì mối hôn sự này vĩnh viễn không thể lui.

Cuối cùng, biểu ca vẫn bị buộc phải cưới nàng, bất đắc dĩ nuôi người con gái xuất thân hàn vi kia ở bên ngoài.

Trình Cẩn Tri gánh vác kỳ vọng của cha mẹ và cô ruột, chỉ có thể giả vờ như chẳng hay biết gì, an tâm bước vào cửa Tần gia, làm một người vợ hiền.

Đợi đến khi nàng mang thai, nàng sẽ chủ động thay biểu ca nghênh đón cô gái nghèo ấy vào cửa.

Tần Gián xuất thân tôn quý, thông tuệ hơn người, tuổi còn trẻ đã được bổ nhiệm làm thư đồng cho Đông Cung. Ai cũng biết hắn là cánh tay đắc lực mà Hoàng đế tuyển chọn cho Thái tử, tiền đồ vô lượng.

Nửa đời thuận buồm xuôi gió, chỉ có duy nhất một việc là nỗi đau khôn nguôi của hắn – đó chính là cuộc hôn nhân do kế mẫu làm chủ. Hắn không thích, cũng từng phản kháng, nhưng rốt cuộc thất bại.

Đến tuổi thành thân, hắn vẫn phải cưới vị biểu muội nổi danh là “nữ tử khuôn mẫu”. Ngoài mặt kính cẩn như tân, nhưng trong lòng hắn dần cảm thấy nàng cũng không tệ.

Về sau, tình cờ hắn thấy được những tập sổ tay của nàng, trong đó ghi chép rất nhiều tâm sự thầm kín của nữ nhi khuê phòng. Hết thảy đều gửi cho “Minh Nguyệt Quân”. Nét chữ tung bay, linh động tuyệt đẹp, nội dung uyên bác lại hồn nhiên thú vị, khiến hắn ưa thích khôn xiết, âm thầm chép lại giữ bên mình.

Hắn bắt đầu mong muốn cùng nàng sinh con dưỡng cái, nắm tay đến trăm năm.

Cho đến một ngày, hắn vô tình có được một chồng thư bị đánh cắp, cất trong chiếc hộp sơn son tinh xảo. Bên trong là tất cả những bức thư mà thê tử hắn viết cho “Minh Nguyệt Quân” từ năm mười lăm đến mười tám tuổi.

Thì ra, “Minh Nguyệt Quân” là một người có thật.

Nhưng khi “Minh Nguyệt Quân” thật sự vào kinh, hắn rốt cuộc không kìm nén nổi, liền cùng nàng cãi nhau một trận kịch liệt, đem toàn bộ sự thật phơi bày.

Nàng vẫn giữ vẻ bình thản, chẳng muốn giải thích nửa lời, chỉ thản nhiên nói:
“Biểu ca đã để tâm đến vậy, vậy thì chúng ta hòa ly đi.”

Ánh mắt Tần Gián như nứt vỡ, nghiến răng gằn từng tiếng:
“Biểu muội quá ngây thơ rồi. Chỉ cần nàng còn mang họ Trình, thì có chết cũng phải chết ở Tần gia!”

Góc nhìn đầu truyện: nữ chính

Cặp đôi chính: Trình Cẩn Tri × Tần Gián

Đặc điểm: Song C, 1v1 HE

Nội dung tags: Cung đình hầu tước · Đóa hoa cao ngạo · Cưới trước yêu sau · Theo đuổi kiểu “hỏa táng tràng”

Một câu tóm lược: “Vậy ra, chàng chưa từng yêu thiếp sao?”

Lập ý: Nỗ lực sống hết mình, ắt sẽ nhận được kết quả tốt đẹp.

Lan Huong Duyen full

Hot Lan Hương Duyên

Cổ đại HE
3.3

Lan Hương Duyên
Nàng là cháu gái của Thủ phụ, gia tộc vướng vào cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử nên bị liên lụy, cùng phu quân mới cưới chết trên đường bị lưu đày.

Nàng mang theo ký ức chuyển sinh, trở thành một a hoàn nhà họ Lâm – một thế gia vọng tộc vùng Giang Nam, tên là Trần Hương Lan.

Kiếp này, Hương Lan gặp bốn đóa đào hoa: một đóa không thể nhận, một đóa nàng không muốn, một đóa còn chưa kịp nở đã tàn… còn một đóa cuối cùng… haizz, thật khiến người ta phải lo lắng…

Đây là câu chuyện về một tiểu a hoàn muốn thoát khỏi cửa lớn nhà giàu nhưng lại chẳng thể nào thành công.

 

Ảnh Đế Luôn Muốn Khoe Ân Ái Với Tôi Trúc Ảnh Viên

Ảnh Đế Luôn Muốn Khoe Ân Ái Với Tôi

1v1 HE
3

Ảnh Đế Luôn Muốn Khoe Ân Ái Với Tôi

Tác giả: Quân Tử A Quách 【Hoàn + Ngoại truyện】

Văn án 1:

Ảnh đế lưu lượng hàng đầu trong giới giải trí – Triệu Nhất Mặc, luôn giữ vững “ba nguyên tắc vàng”:

Không đóng cảnh giường chiếu

Không đóng cảnh hôn

Không tạo tin đồn với nữ minh tinh

Trong mắt người ngoài, anh chính là nam thần quốc dân. Nhưng Đường Hương Diệp lại biết rõ — trên xương quai xanh của người này có một nốt ruồi, còn trên mông thì có một vết bớt hình trái tim màu hồng.

Một lần dự tiệc, nữ tác giả đang nổi tiếng chạm mặt nam thần quốc dân. Đạo diễn giới thiệu hai người quen nhau. Triệu Nhất Mặc nhìn cô gái nhỏ trước mặt, cười nhạt đầy nguy hiểm:
“Chạy cũng giỏi lắm đó.”

Đạo diễn ngạc nhiên, mặt mày hớn hở:
“Hóa ra hai người quen biết à?”

Nữ tác giả nào đó bình tĩnh liếc mắt khinh bỉ:
“Không quen.”

Mọi người: … Đại lão mà cũng bị “bơ” thẳng mặt!

Sau đó, phóng viên bắt gặp nam thần cao lãnh công khai hôn kịch liệt một cô gái lạ trong bãi đậu xe, tận mười phút!

Trong góc tối, người đàn ông kìm nén cơn giận, như trừng phạt mà khẽ cắn vành tai cô:
“Dám chơi trò mất trí nhớ với lão tử hả?”

Đường Hương Diệp nghiêng mặt, cứng rắn nói:
“Có bản lĩnh thì hôn thêm cái nữa!”

Giây tiếp theo, ai kia lập tức siết chặt eo nhỏ của cô, bá đạo dữ dội áp môi lên đôi môi mềm mại ấy.

Văn án 2:

Ảnh đế cao lãnh Triệu Nhất Mặc, vốn không hề dính một chút scandal nào, bất ngờ bị phanh phui chuyện tình cảm — không chỉ “giấu vợ trong lầu son” mà còn tự tay vào bếp nấu ăn, khiến hàng triệu fan khóc ngất trong nhà vệ sinh. Nhưng không ai biết thân phận thật sự của bạn gái anh.

Chẳng bao lâu, bộ phim IP đại hot mà Ảnh đế tham gia đóng chính đóng máy. Nguyên tác giả nổi tiếng kín tiếng, theo lời đồn thì là một “bà thím bốn mươi tuổi vừa quê mùa vừa mập mạp”.

Thế nhưng tại buổi lễ công chiếu, tác giả lần đầu lộ diện — trong sáng, đáng yêu, đúng chuẩn tiểu tiên nữ.

Hôm đó, phóng viên vô tình thấy ở hậu trường: Ảnh đế cao lãnh trong tin đồn đang dịu dàng, bất lực xoa đôi bàn chân đỏ sưng của cô gái, ánh mắt đầy ôn nhu:
“Lần sau nhớ mang giày bệt.”

Cô gái đỏ mặt, giọng nhỏ nhẹ nũng nịu:
“Dù sao cũng có anh bế em mà~”

Đêm hôm ấy, hashtag #ẢnhĐếRắcCẩuLươngTạiChỗ# và #TriệuNhấtMặcCaoLãnhSụpĐổ# chễm chệ top hotsearch.

Ngay sau đó, Triệu Nhất Mặc đăng weibo:
“Cái ‘thím mập tròn’ mà các người nhắc tới, chính là vợ tôi.”

Trước khi cưới, anh lạnh lùng, mỗi tháng chỉ đăng một bài weibo, fan hóng khản giọng. Sau khi cưới, ngày nào cũng đăng một bài, toàn khoe vợ khoe con, khiến fan lại một lần nữa khóc ngất trong ghen tị.

Đây là một câu chuyện ngọt văn – sảng văn, hài hước nhưng cũng lắng đọng, khắc họa tình yêu duy nhất và nồng nhiệt giữa một ảnh đế cao lãnh, cố chấp, đôi khi u ám, và một nữ tác giả ngốc nghếch, mềm mại, vừa đáng yêu vừa giàu có. Từng màn rắc cẩu lương, từng pha đối thoại bá đạo, từng hành động dịu dàng bất ngờ… tất cả đan xen tạo nên một hành trình tình yêu khiến người đọc vừa cười nghiêng ngả, vừa rung động đến tan chảy.

Couple chính: Triệu Nhất Mặc ✕ Đường Hương Diệp
Tag nội dung: Tình cảm duy nhất – Ngọt văn – Sảng văn
Nhân vật chính: Đường Hương Diệp, Triệu Nhất Mặc

hình web

Đắm Chìm Đêm Hương Cảng

Hiện đại Tình Cảm
5

Đắm Chìm Đêm Hương Cảng

Tác giả: Lộc Nghi [Hoàn thành + Ngoại truyện]

Thể loại: Hiện đại, Tình cảm

Tag: Tiên hôn hậu ái (cưới trước yêu sau), Chênh lệch tuổi tác, Công tử quý tộc Hương Cảng × Thiên kim tiểu thư

Công tử nhà họ Tạ của Cảng Thành – trầm tĩnh, cao quý, lạnh lùng – trẻ tuổi nhưng đã nắm quyền Tập đoàn Tạ thị, nổi tiếng là người vô tình, quyết đoán và không khoan nhượng.

Sau khi biết được hôn sự của mình với anh ta, Ngu Thanh Vũ đã đến gặp lại người thanh mai trúc mã sa cơ lỡ vận – Tống Chấp Duệ – lần cuối, nhưng chỉ bị từ chối ngay trước cửa.

Nhiều năm đơn phương cuối cùng chỉ nhận được một câu:
“Thanh Vũ, chúng ta không còn là người cùng đường nữa rồi.”

Đêm mưa lạnh lẽo, một chiếc xe màu đen kín đáo dừng bên ngoài khu dân cư. Bóng dáng thất thần phản chiếu trong cửa kính xe.

Tài xế hỏi: “Có cần đến đón phu nhân không?”

Người đàn ông nhìn xuống, ánh mắt lạnh băng:

“Cô ấy vẫn chưa phải là phu nhân.”

2.
Đám cưới thế kỷ được tổ chức xa hoa, long trọng. Giữa vô vàn lời chúc phúc, truyền thông Cảng Thành bất ngờ đưa tin:

“Hôn nhân nhựa!? Cặp đôi tân hôn lập tức sống riêng, Tạ công tử một mình về lại Cảng Thành trong đêm.”

Dư luận xôn xao, cư dân mạng châm chọc Ngu Thanh Vũ mới cưới đã phải sống cảnh phòng không.

Nhưng chẳng ai biết, cô lại đang tận hưởng cuộc sống yên bình đó.

Ngôi biệt thự cô vừa ưng ý hôm trước, hôm sau đã đứng tên cô.

Chưa kể đến đá quý, hàng hiệu cao cấp cứ như nước chảy đưa vào biệt thự.

Ngu Thanh Vũ tuy chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng tiền đến thì sao lại không nhận, quan trọng là… chẳng phải “trả nghĩa” bằng cách ở bên chồng.

Cho đến khi một tấm ảnh hôn nhau giữa đêm bị tung ra: Người phụ nữ xinh đẹp kiêu kỳ bị giữ chặt cằm, cổ hơi ngẩng lên, khung cảnh mập mờ mê hoặc.

Ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt nghiêng tuyệt mỹ của người đàn ông, khóe môi dường như khẽ nhếch thành một nụ cười rất nhẹ.

Đám cưới thế kỷ lần nữa leo lên top tìm kiếm.

Đây nào phải “hôn nhân nhựa” – rõ ràng còn cứng hơn cả kim cương!

3.
Sau khi Tống Chấp Duệ vực dậy lại sự nghiệp, việc đầu tiên anh làm là mang bó hoa bách hợp – loài hoa Ngu Thanh Vũ yêu thích nhất – đến tìm cô.

Ngu Thanh Vũ lúng túng:

“Xin lỗi, cuộc sống của tôi với chồng hiện tại… khá hòa hợp.”

Một đôi tay lớn vòng qua eo cô, cơ thể mảnh mai mềm mại tựa vào vòng ngực đàn ông phía sau.

Giọng Tạ Bạch Hiền lười biếng vang lên:

“Vợ à, mấy chuyện thế này đừng nói với người ngoài.”

Má cô đỏ rực, vùi sâu vào lòng anh.

Đằng sau là Tống Chí Duệ với nắm tay siết chặt và ánh nhìn của Tạ Bạch Hiền thoáng ý cười.

【Tiểu kịch trường】
Giữa đêm, Tạ Bạch Hiền – một mình trong căn phòng trống – gọi điện cho vợ:

“Tiểu Vũ, tối nay ở đảo Cảng có mưa.”

Ngu Thanh Vũ đang về nhà thăm cha mẹ, nghe giọng khàn trầm bên kia đầu dây, tim bất chợt đập nhanh:

“Sao vậy?”

“Ngay cả trời mưa cũng biết anh đang nhớ em.”

Tiếng mưa rơi rào rạt – chính là lời anh nói yêu em.

【Hướng dẫn đọc】
Tiểu thư xinh đẹp, kiêu kỳ × công tử cao quý, chững chạc, chênh lệch 4 tuổi, ngọt sủng.

1v1, sạch, kết HE, cuộc sống hào môn, văn sủng ngọt. Nam chính yêu sau cưới, nam phụ “chết cháy”. Có yếu tố cạnh tranh nam.

Ghi chú quan trọng: Nữ chính không bao giờ phá sản.

Thẻ nội dung: Hào môn thế gia – Con cưng trời ban – Hôn nhân – Tinh anh giới doanh nhân – Văn ngọt

Nhân vật chính: Ngu Thanh Vũ, Tạ Bách Ngạn

Một câu tóm tắt: Đêm nay, đảo Cảng có mưa.

Tư tưởng chủ đạo: Tình yêu không đến trước hay sau – người có thể yêu, chính là người đúng lúc.

Trời sinh đa tình copy

Trời Sinh Đa Tình

Hiện đại
4

Từ Kiêu biết rõ Trần Hạ là tai mắt do cha mình cài vào. Anh định sa thải cô, nhưng lại nhụt chí.

Trần Hạ thì cho rằng Từ Kiêu chỉ là một “A Đậu” vô dụng của nhà họ Thịnh. Nhưng vì tiền, cô chọn nhẫn nhịn.

Hai kẻ oan gia bất ngờ trở thành hàng xóm, đổi một thân phận khác để sống chung, Từ Kiêu phát hiện “tai mắt” này cũng không đến mức đáng ghét như tưởng tượng, còn Trần Hạ cũng nhận ra “A Đậu” này không hẳn là không thể vực dậy nổi.

Nữ trợ lý phải lòng ông sếp cũ độc miệng — cùng chờ xem cặp oan gia này sẽ thăng cấp tình cảm ra sao để trở thành một đôi hoàn hảo!

“A Đậu” là tên tự của Lưu Thiền (劉禪), tức con trai của Lưu Bị, hoàng đế khai quốc nhà Thục Hán thời Tam Quốc.

Sau khi Lưu Bị mất, Lưu Thiền lên kế vị ngôi vua.

Nhưng ông được đánh giá là nhu nhược, không có năng lực trị quốc, toàn bộ chính sự do Gia Cát Lượng gánh vác.

Sau này khi Thục Hán bị diệt bởi Tư Mã Chiêu nhà Tấn, Lưu Thiền bị bắt và sống an nhàn ở Lạc Dương, tỏ ra vô tư, thậm chí không nhớ thương quê cũ, khiến người đời càng xem thường.

Từ đó, “A Đậu” trở thành hình ảnh đại diện cho những người “không thể vực dậy nổi”, bất tài vô dụng, dù được giúp đỡ rất nhiều.

 

Chào Mừng Trở Về Nhà Trúc Ảnh Viên

Chào Mừng Trở Về Nhà

Hiện đại Tình Cảm
5

Chào Mừng Trở Về Nhà

Tác giả: Trần Chi Dao

[Hiện đại – Tình cảm]

Số chương: 85

Trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng miêu tả tương lai từng viết:

“Nhà ư? Giờ đã không còn thứ đó nữa rồi.”

Tằng Hân – một người dày dạn kinh nghiệm trong ngành khách sạn – tin rằng sự thay đổi ấy đã bắt đầu từ lâu.

Căn phòng ấm cúng, món ăn ngon miệng, nụ cười dịu dàng – tất cả đều có thể được xã hội hóa, trở thành sản phẩm dịch vụ chuyên nghiệp, đủ tiêu chuẩn để vượt qua các quy chuẩn ISO.

“Chào mừng trở về nhà”, trong miệng cô, chỉ là một câu chào đón thân thiện tự nhiên, kèm theo nụ cười dịu dàng như gió xuân – một kỹ năng nghiệp vụ thuần thục.

Thời Vi – mang theo mười con dao làm bếp, lang bạt nhiều năm tại Pháp.

Đêm khuya ở Paris, người bạn thuở nhỏ, cũng là bạn cùng bàn hồi trung học – đột ngột xuất hiện tại cửa sau nhà hàng nơi anh làm việc.

“Chào mừng trở về nhà.”

Tằng Hân nói với anh.

Thế nhưng, Thời Vi lại nhìn thấy trong ánh mắt cô một nét điềm tĩnh, xa cách – và không khỏi tò mò:

Nụ cười ấm áp như gió xuân kia của cô, rốt cuộc là xuất phát từ đáy lòng, hay chỉ là chiếc mặt nạ của nghề nghiệp?

Posts navigation

Bài Viết Cũ Hơn
LIên Hệ
  • Trúc Ảnh Viên
  • Liên Hệ
Hỗ Trợ
  • Nạp Xu
  • Điều Khoản
  • Chính Sách

2024 Copyright© Trúc Ảnh Viên.

Đăng Nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTrúc Ảnh Viên

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang


The reCAPTCHA verification period has expired. Please reload the page.

Đăng Nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTrúc Ảnh Viên

Quên mật khẩu?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Quay LạiTrúc Ảnh Viên

Premium Chapter

Bạn cần đăng nhập trước