Chữa lành
Diên Vĩ Trong Sương Sớm
Trạng thái: Đã hoàn thành
Văn án:
Nữ thợ chỉnh đàn tri thức, bản lĩnh X Người thừa kế điên rồ, chấp niệm
Đêm mùa hè năm lớp 11, An Giác nghe tiếng nước chảy tí tách ngoài cửa sổ nên cứ tưởng là trời mưa. Lúc mở cửa sổ ra, cô lại bắt gặp một cậu thiếu niên trông như con “chó hoang”, đang thản nhiên dội thuốc sát trùng lên vết thương đáng sợ trên người, gương mặt chẳng lộ chút vẻ đau đớn nào.
Ánh mắt ướt át của cậu ta lướt qua những tấm giấy khen dán đầy tường trong phòng cô, rồi bật ra tiếng cười khàn khàn đầy vẻ mỉa mai: “Học sinh giỏi hả?”
Theo bản năng, An Giác nhận ra đây là một người rất nguy hiểm, cô chẳng nói năng gì mà lập tức đuổi cậu ta đi ngay.
Thế nhưng, trước kỳ thi đại học, để cứu cậu thoát khỏi nguy hiểm, cô đã dựng lên một lời nói dối động trời, một lần nữa tự tay đuổi cậu đi. Cô đẩy cậu về lại gia tộc giàu sang từng bỏ rơi cậu, khiến cậu từ đó phải mang một cái tên không thuộc về mình.
Cơn mưa năm ấy, hóa ra đã kéo dài đằng đẵng suốt mười năm.
Mười năm sau, với tư cách là thợ chỉnh đàn piano, An Giác đến một khu biệt thự đắt đỏ nhất vùng để chỉnh dây cho chiếc đàn Bechstein của khách hàng.
Người cũ đang tựa bên cây đàn giờ đã thay tên đổi họ. Anh mặc bộ vest chỉnh tề, không còn chút dáng vẻ phong trần của đêm mưa năm nào, đối xử với cô cũng hời hợt như người xa lạ.
Kiểm tra xong, An Giác cúi đầu nhưng sóng lưng vẫn thẳng băng: “Xin lỗi, cây đàn này quý giá quá, tôi không chỉnh được.”
Nghe vậy, anh mới đặt ly rượu xuống, tiến lại gần cô rồi cúi người, ngón tay gõ nhẹ vào thái dương đang căng như dây đàn của mình.
“Vậy còn sợi dây trong này bị hư rồi, cô chỉnh được không?”
_________________
Thể loại: Gương vỡ lại lành | Đan xen giữa đô thị và học đường.
Phong cách: Chậm rãi, giằng xé tâm lý, khoảng cách địa vị.
Tags: Đô thị, tình hữu độc chung, duyên phận định sẵn, truyền cảm hứng.
Nhân vật chính: An Giác, Tập Dã.
Tóm tắt một câu: Người cũ mình từng bỏ rơi giờ thành siêu tỷ phú.
Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.