Sủng Thê
Tôi Là Mẹ Của Phản Diện
Tác giả: Mạc Kim Hồ Đào
Một ngày nọ, Trương Uyển Như bỗng chốc nhận ra rằng mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Trong truyện, cô chỉ là một nhân vật mờ nhạt, tồn tại như cái nền cho nhân vật phản diện.
Đại phản diện Tiêu Sở Nhung thuở nhỏ bị chính mẹ ruột vứt bỏ, chịu đủ lời giễu cợt và khinh miệt của mọi người xung quanh, dẫn đến tính cách tự ti, thu mình. Càng lớn tâm lý càng vặn vẹo. Khi trưởng thành, hắn trở nên âm hiểm, bạo ngược, thủ đoạn độc ác. Bất cứ ai trêu chọc hắn, đều sẽ phải chịu sự trả thù đáng sợ đến cực đoan. Nhân vật đoàn chính diện trong truyện bị hắn hành hạ đến sống không bằng chết.
Mà Trương Uyển Như lại chính là người mẹ đã bỏ rơi phản diện từ nhỏ ấy.
Khi đọc đến những đoạn mô tả thủ đoạn tàn nhẫn của Tiêu Sở Nhung và những nỗi thống khổ hắn chịu đựng lúc trưởng thành, Trương Uyển Như toát mồ hôi lạnh. Cô chưa từng nghĩ việc mình rời đi lại tạo thành tổn thương lớn đến vậy.
Giờ là năm 1995. Tên đại phản diện tương lai ấy hiện vẫn chỉ là một bé trai năm tuổi. Vì muốn cứu đứa trẻ này, cũng là để cứu lấy những người vô tội sẽ bị hắn hại trong tương lai, Trương Uyển Như buộc phải quay về nơi mà cả đời này cô không muốn đặt chân lại.
Cô nhớ rất rõ hôm ấy nắng trong gió mát. Cô gặp đứa trẻ Tiêu Sở Nhung và… người đàn ông kia.
Tiêu Sở Nhung năm tuổi là một cục bánh nếp trắng trẻo. Bàn tay nhỏ run run đưa lên chạm vào má cô, cẩn thận hỏi:
“Người về rồi sao?”
Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi đứa bé trước mắt này rồi sẽ trở thành kẻ chỉ cần khẽ cười thôi cũng đủ khiến người ta run sợ.
Hồi nhỏ, nó đáng yêu đến thế.
Nghĩ đến cuộc đời tội lỗi và bi thương của hắn sau này, lòng cô nhói đau xen lẫn ân hận.
Cô nắm lấy bàn tay bé xíu ấy, lần đầu tiên mỉm cười với con.
“Ừ, mẹ về rồi.”
Trương Uyển Như và Tiêu Bỉnh Văn từng biết nhau, nhưng không thân. Nếu không có biến cố năm đó, cả đời họ vốn dĩ sẽ chẳng liên quan đến nhau.
Biến cố khiến cô mang thai đứa con của anh. Thế nhưng giữa hai người không hề có tình cảm. Vì vậy, sau khi sinh con, cô lập tức rời đi, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với hai cha con họ.
Giờ phút này, người đàn ông ngồi đối diện cô. Cô vừa nói ra nguyện vọng muốn quay về sống cùng hai cha con.
Tiêu Bỉnh Văn dùng những ngón tay thon dài nhàn nhã xoay ly trà. Ánh mắt nhìn cô không lộ ra cảm xúc gì rõ rệt. Không hề mạnh mẽ, nhưng khí thế trầm ổn của hắn lại khiến cô cảm nhận được áp lực vô hình. Cô siết chặt gấu váy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng.
Tưởng rằng anh sẽ từ chối, nào ngờ khóe môi lại khẽ nhấc lên một nụ cười nhàn nhạt. Tiêu Bỉnh Văn buông một câu nhẹ tênh:
“Được.”
Anh đã đồng ý.
Trương Uyển Như bí mật thở phào một hơi, thân thể cứng đờ cũng dần thả lỏng.
Cô không biết rằng, bên dưới mặt bàn kia, bàn tay còn lại của hắn đã nổi gân xanh vì cố nén cảm xúc.
Từ khóa: Ngọt sủng, xuyên sách, thoải mái, bối cảnh thập niên 90
Nhân vật chính: Trương Uyển Như, Tiêu Bỉnh Văn
Tóm tắt: Làm sao để cứu vớt cặp cha con phản diện?
Thông điệp: Tình yêu có thể chữa lành tất cả.
Nhị thiếu nhà họ Trì và cô út nhà họ Nam đã đính hôn từ nhỏ.
Nam Tịch một lòng thích Trì Chiêu Minh, cho anh ấy sự tự do, tôn trọng sự nghiệp của anh, chưa từng so đo chuyện anh hay “diễn trò” chốn thương trường.
Nào ngờ ba năm giả vờ câm điếc, cuối cùng lại đổi lấy việc anh ngang nhiên phản bội ngay trước thềm hôn lễ.
Trì nhị thiếu và một nữ minh tinh bị lộ ảnh giường chiếu, lập tức leo lên hot search. Cô tiểu thư nhà họ Nam bỗng chốc trở thành trò cười lớn nhất trong giới thượng lưu.
Người ta đồn rằng cậu ấm nhà họ Trì đã hoàn toàn hối cải, quỳ gối trước biệt thự nhà họ Nam suốt ba ngày ba đêm dưới mưa tầm tã, cuối cùng mới được cho vào nhà.
Sau đó, hai nhà Trì – Nam vẫn tổ chức hôn lễ, tiêu tốn hai tỷ tệ, làm lễ cưới ngoài đảo gây chấn động cả nước.
Cô dâu mặc váy cưới cao cấp được chính tay nhà thiết kế nổi tiếng thế giới may đo, bước đi trong tiếng sóng vỗ rì rào, tiến về phía một người đàn ông mặc vest chỉnh tề – tuấn tú bức người.
Nhưng người ấy không phải Trì Chiêu Minh, mà là người anh trai cùng cha khác mẹ của anh ta.
Không ai biết, hôm Trì Chiêu Minh quỳ trước cửa nhà họ Nam ba ngày ba đêm, anh ta chưa từng gặp được Nam Tịch.
Bởi khi ấy, cô đang ở trong phòng tổng thống tầng cao nhất khách sạn Kinh Hoa, cũng suốt ba ngày ba đêm.
Qua ô cửa sổ sát đất sạch bóng, dưới chân là ánh đèn rực rỡ của thành phố, bên tai vang vọng hơi thở nóng rực của người đàn ông:
“Quay lại đây.”
Nam Tịch luôn cho rằng Trì Cẩn Dư vốn là kiểu người lãnh đạm, không để tâm chuyện đời, cũng chẳng bận lòng quá khứ giữa cô và Trì Chiêu Minh.
Anh chỉ cần một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối – và cô phù hợp.
Mãi cho đến một bữa tiệc gia đình nọ, Trì Chiêu Minh uống say rồi buông lời lỗ mãng, nói rằng hai người họ từng là thanh mai trúc mã, nói rằng dù Nam Tịch có lấy anh trai đi nữa, cũng mãi mãi không quên được mối tình đầu là anh ta.
Vốn luôn điềm tĩnh như núi, Trì Cẩn Dư lần đầu tiên nổi giận ngay trước mặt mọi người, thẳng tay cho cậu em trai một trận tơi bời.
Đêm hôm ấy, Nam Tịch ở ngay trong căn phòng nơi Trì Cẩn Dư lớn lên từ nhỏ – ở ngay tầng trên đầu phòng của Trì Chiêu Minh, vừa khóc vừa thức trắng cả đêm.
Lưu ý:
– Đại lão “rớt đài” vì yêu × Tiểu thư thông minh kiêu kỳ.
– Văn phong ngọt ngào đời thường, thiết lập có phần phi thực tế, mọi thứ phục vụ tuyến tình cảm.
– Nữ chính từng thật lòng yêu nam phụ, ai ngại thì cân nhắc.
– Nam chính yêu thầm đã lâu, sạch cả thể xác lẫn tâm hồn (SC).